• Home|

10 năm sau tôi mới bàng hoàng nhận ra lý do thực sự của việc vợ mất trí nhớ dạo đó

07/11/2016

Bệnh tình của vợ tôi ngày càng trầm trọng, bố mẹ vợ đến xin bố mẹ tôi cho đón con gái về nhà vì cứ nhìn thấy tôi là cô ấy la hét, không còn nhận ra chồng mình.

Tôi và vợ yêu nhau gần 2 năm thì đi đến hôn nhân. Em là cô gái ngoan hiền, lại khéo ăn khéo nói nên rất được lòng mọi người. Cả nhà tôi đều quý em và luôn thúc giục chúng tôi làm đám cưới.

Nhưng vì dạo ấy em còn bận việc học nên hai đứa đành phải đợi em hoàn thành khóa học mới tổ chức. Ngày đám cưới diễn ra, bạn bè họ hàng đến chúc phúc cho vợ chồng chúng tôi rất đông, ai cũng khen hai đứa đẹp đôi.

Cũng giống như nhiều cặp vợ chồng khác, sau hôn nhân chúng tôi hào hứng chờ đón đứa con đầu lòng. Song 1 năm sau vẫn chưa thấy có tin vui. Vợ bắt đầu lo lắng, tôi phải an ủi động viên cô ấy. “Em đừng có lo, cứ thoải mái tinh thần đi, sớm muộn mình cũng có con thôi mà”.

vo-oi-blogtamsuvn1

“Em đừng có lo, cứ thoải mái tinh thần đi, sớm muộn mình cũng có con thôi mà”. (Ảnh minh họa)

Dù tôi không thúc giục vợ nhưng bố mẹ tôi thì mong có cháu bế lắm. Một dạo tự nhiên bà sang nhà hàng xóm rồi cầm một bịch quần áo của cháu bà hàng xóm về, giặt giũ sạch sẽ rồi bảo: “Thằng cu Bin trộm vía từ nhỏ tới giờ chẳng ốm đau gì, lại ăn ngoan ngủ ngon. Mẹ xin ít quần áo của nó sau này cho cháu nội (ý chỉ con của vợ chồng tôi) mặc để lấy khước. Việc làm ấy của mẹ vô tình khiến vợ tôi buồn.

Sau đó vợ tôi bắt đầu mua thuốc uống tẩm bổ cho cả hai vợ chồng. Nhưng thêm nửa năm nữa trôi qua mà tin vui vẫn chưa có. Vợ liền bảo tôi cùng đi khám, tôi đồng ý.

Hôm lấy kết quả thì chỉ có mình vợ đi vì tôi bận việc. Vợ về tôi hỏi thì cô ấy nói bác sĩ bảo sức khỏe của hai vợ chồng bình thường. Tôi biết là vợ lo lắng quá chứ vợ chồng tôi hoàn toàn khỏe mạnh mà.

Vài hôm sau tôi lại thấy vợ chia sẻ một bài báo nói về chuyện người vợ vô sinh, cô ấy còn hỏi tôi: “Nếu em như chị ấy, anh có bỏ em không”. Em đừng có nghĩ linh tinh vậy, bác sĩ nói vợ chồng mình hoàn toàn bình thường mà. Với lại nếu có lỡ em bị như thế anh cũng không bao giờ rời xa em cả”.

Cuộc sống của vợ chồng tôi cứ thế trôi đi trong bình lặng thêm nửa năm nữa thì đột ngột có chuyện không hay xảy đến. Hôm ấy trên đường đi làm về, không may vợ tôi đã gặp tai nạn nhưng may mắn em đã được đưa vào viện cấp cứu kịp thời.

Bác sĩ nói em không sao cả, chỉ bị ảnh hưởng ở phần mềm thôi. Song không hiểu sao từ dạo đó vợ bắt đầu nhớ nhớ quên rồi. Tôi muốn đưa em vào viện khám lại nhưng em kiên quyết không chịu. Tôi liên hệ với vị bác sĩ khám cho em ở viện thì ông ấy khẳng định em hoàn toàn không bị ảnh hưởng gì ở não cả, nếu gia đình không yên tâm có thể đưa em vào viện khám lại.

Song khi tôi chưa kịp thực hiện việc đó thì em đã bỏ trốn về nhà mẹ đẻ. Lúc tôi đến gặp, thậm chí em đã không nhận ra tôi, còn la hét đuổi tôi đi. Mẹ em nước mắn ngắn dài không hiểu tại sao con lại như thế.

Em cứ la hét đuổi tôi về bằng được nên tôi tạm thời để em ở lại nhà mẹ đẻ cho em thoải mái tinh thần. Đợt ấy mẹ tôi có đi xem thầy về bảo là đoạn đường vợ tôi bị tai nạn trước đó cũng đã có vụ tai nạn và một cô gái đã mất. Vì em cùng tuổi với cô gái ấy nên em đã bị cô ấy nhập vào và theo em.

Thú thực tôi chẳng tin mấy vụ bói toán nhưng chuyện ở đó có vụ tai nạn và có cô gái trẻ mất là có thật. Bệnh tình của vợ tôi ngày càng trầm trọng, bố mẹ vợ đến nhà xin bố mẹ tôi cho đón con gái về nhà luôn vì cứ nhìn thấy tôi là cô ấy la hét, không còn nhận ra chồng mình. Tôi đau đớn vô cùng khi nhìn thấy vợ như vậy…

khoc-1blogtamsuvn

Tôi đau đớn vô cùng khi nhìn thấy vợ như vậy… (Ảnh minh họa)

Rồi cuối cùng chúng tôi cũng ly hôn sau 3 năm làm đám cưới nhưng chỉ có 2 năm sống bên nhau, vì 1 năm cuối em toàn ở nhà mẹ đẻ. 3 năm sau tôi lấy vợ và sinh con ngay sau đó. Còn vợ cũ thì tôi nghe nói gia đình đã đưa em đi một nơi xa để chữa tri cho em. Từ đó tôi cũng không có tin tức gì về em.

Gần đây tình cờ tôi gặp lại một người chị làm cùng cơ quan với vợ cũ của tôi ở một khu vui chơi. Lúc đầu tôi không dám nhận ngay mà cứ đứng nhìn, mãi khi chị ấy lên tiếng trước tôi mới dám tiến lại gần.

– Chú Hưng phải không?

– Vâng nhìn chị nhưng em không dám nhận sợ nhầm. 10 năm rồi mà.

– Ừ, lâu rồi em có gặp Hoa không, 2 năm trước chị gặp nó mới biết bọn em chia tay nhau lâu rồi, khổ thân con bé.

– Sức khỏe của cô ấy có khá hơn không chị, cô ấy có nhận ra chị không.

– Nó hoàn toàn bình thường mà em, nó còn nhận ra chị trước khi chị nhận ra nó ấy chứ vì dạo này nó gầy lắm. Hôm đi viện khám biết mình vô sinh nó khóc nhiều lắm, nó bảo chịu là sẽ li hôn vì nó muốn em có con. Sau đó mấy hôm chị chuyển chỗ làm khác nên không gặp lại. Phụ nữ khổ thế đấy em ạ, luôn nghĩ cho người mình yêu. Giờ nhìn em hạnh phúc bên vợ con thế này nó cũng thấy được an ủi.

Tôi nghe chị nói mà không thể tin được. Hóa ra việc mất trí ngày đó của vợ tôi hoàn toàn là không có thật, em không muốn cho tôi biết em vô sinh vì tôi từng nói em vô sinh tôi vẫn không bỏ em. Tại sao em lại ngốc nghếch như thế chứ. 10 năm rồi tôi mới biết sự thật. Cuộc đời này tôi đã mắc nợ em…

Mai Hương/ Theo Một thế giới

Tin liên quan

loading...