• Home|

Bà mẹ 72 tuổi bất chấp sự chỉ trích, ‘dè bỉu’ của xã hội để sinh con

12/07/2016

Vượt qua sự chỉ trích và dè bỉu của xã hội, bà Daljinder Kaur – năm nay 72 tuổi, đã vượt lên mọi mặc cảm, dùng sức mạnh của tình yêu thương để sinh thành và nuôi dưỡng đứa con thơ.

Bà Daljinder sống cùng chồng là Mohinder Gill, 79 tuổi, ở Amritsar, Ấn Độ. Mới đây, bà Daljinder đã mang thai và hạ sinh được một cậu con trai đáng yêu.

Cụ bà chia sẻ: “mỗi khi đi ra đường, mọi người đều nhìn chằm chằm vào cái bụng bầu của tôi. Họ không thể tin được rằng một người phụ nữ lớn tuổi lại còn mang bầu to như thế. Dù những ánh mắt dị nghị và đàm tiếu ấy đã làm tôi tổn thương, nhưng niềm vui khi được mang thai đã vượt hơn tất cả.”

ba me blogtin (1)

Gương mặt ngập tràn hạnh phúc của bà mẹ 72 tuổi khi được bế con trên tay. Bà Daljinder kết hôn với chồng từ năm 1970. Đó là một cuộc hôn nhân do hai gia đình sắp đặt sẵn, nhưng họ sống với nhau rất hạnh phúc. Sau khi kết hôn, bà đã có bầu đến ba lần nhưng đều bị xảy thai.

Bà chia sẻ trong nghẹn ngào: “Xóm giềng đều sỉ nhục chúng tôi bởi vì hai vợ chồng không thể sinh con. Thậm chí cả người thân trong gia đình cũng nói rằng tôi “bị nguyền rủa”, và họ khuyên chồng tôi nên tái hôn. May mắn thay, chồng tôi là một người tử tế và rất thông cảm, ông ấy nói rằng dù thế nào đi nữa ông ấy vẫn yêu tôi”.

ba me blogtin (2)

Bức hình chụp hai vợ chồng bà Daljinder từ những năm 1970. “Nhưng sâu trong lòng, tôi vẫn thấy cô đơn khi không được làm một người mẹ. Nhìn những đứa con của người khác lớn mỗi ngày, mà lòng tôi đau thắt lại. Đôi lúc tôi cố gắng kìm nén được, nhưng nhiều khi nỗi đau như vỡ òa ra mà không ngăn lại nổi”, bà Daljinder chia sẻ.

Mặc dù bà rất khổ tâm, nhưng ba lần xảy thai là quá đủ để làm cho họ từ bỏ hi vọng có con. Mãi đến năm 2012, bà bỗng xem được một quảng cáo trên truyền hình về việc thụ tinh trong ống nghiệm. Bà rất ngỡ ngàng và hào hứng đem việc đó bàn bạc với chồng. Hai người sau đó đã quyết định cho mình thêm cơ hội.

Khi hai ông bà đến khám tại một bệnh viện ở Haryana – miền Bắc Ấn Độ, các bác sĩ rất do dự vì tuổi của bà Daljinder đã lớn và việc mang thai sẽ rất nguy hiểm cho tính mạng. Tuy vậy, bà đã khẩn khoản cầu xin các bác sĩ giúp bà thực hiện ước nguyện của mình.

ba me blogtin (3)

Hai vợ chồng hết sức nâng niu đứa con bé nhỏ. Các bác sĩ đã tiến hành kiểm tra cho vợ chồng bà. Và khi thấy được một số dấu hiệu khả quan, họ đã đồng ý. Vì bà Daljinder không có trứng, nên các bác sĩ đã sử dụng trứng hiến tặng và tinh trùng của chồng bà.

Bà kể lại: “Hai lần thực hiện thu tinh vào năm 2013 và 2014 đều thất bại. Mãi đến tháng Bảy năm 2015, các bác sĩ mới thông báo rằng tôi đã thụ thai. Lúc đó tôi và ông Mohinder đều bật khóc vì vui sướng.”

ba me blogtin (4)

Họ muốn dành cho con tình yêu thương vĩ đại, để điều ấy sẽ dẫn con đi suốt cả cuộc đời. Với chi phí hơn 2.000 £ (tương đương 60 triệu VND) cho mỗi lần tiến hành thụ tinh ống nghiệm, nó không hề rẻ. Dù ông Mohinder là một nông dân sở hữu nhiều đất đai, nhưng việc này cũng đã tiêu tốn hết số tiền tiết kiệm của họ.

“Bạn bè và người thân đều nói rằng tôi thật điên rồ khi ở độ tuổi này mà còn định mang thai. Họ nói rằng tôi đã quá già để chăm sóc trẻ con và tôi sẽ chết trước khi nó trưởng thành. Nhưng tôi không quan tâm. Đứa bé sẽ được bao bọc trong tình yêu thương vĩ đại, đủ để nó có thể mang theo suốt đời, ngay cả khi chúng tôi không còn nữa.”

ba me blogtin (5)

Bà đã cầu xin bác sĩ giúp cho mình có cơ hội sinh con, dù điều đó có phải đánh đổi bằng tính mạng. Bà Daljinder nói rằng lúc đó bà cũng thực sự có chút lo sợ về sức khỏe của mình, nhưng mong muốn được trở thành mẹ đã giúp bà mạnh mẽ vượt qua tất cả. Quá trình mang thai của bà sau đó đã không xảy ra biến chứng nào nguy hiểm.

Vào ngày 19 tháng 4 năm 2016, bé trai Arman Singh được sinh mổ theo đúng kế hoạch, cân nặng 2kg.

ba me blogtin (6)

Như hiểu được lòng mẹ, cậu bé Arman Singh rất ngoan khi ở trong thai và đã chào đời khỏe mạnh. “Bế con mình trong tay là một cảm giác tuyệt vời nhất trên thế giới. Tôi được cho con bú, và cũng giống như các bà mẹ khác, trải qua bao đêm thức trắng vì con. Tôi phải đi vật lý trị liệu vì khớp đầu gối rất đau sau nhiều ngày đứng bế Arman. Ở tuổi này, xương khớp của tôi đã yếu và không còn linh hoạt nữa.

Nhưng nếu được lựa chọn lại, tôi vẫn sẽ không thay đổi quyết định. Chắc chắn tôi sẽ luôn ở bên để chứng kiến con trưởng thành. Cuối cùng thì gia đình của chúng tôi đã được trọn vẹn.”

ba me blogtin (7)

ba me blogtin (8)

Theo Trí thức trẻ

Tin liên quan

loading...