• Home|

Bạn có đủ can đảm đi về hoặc nói chuyện nhẹ nhàng, sâu cay với những kẻ đang phản bội mình?

10/06/2016

... Hay là bạn phát cuồng lên đập phá đồ đạc, tấn công hai kẻ khiến bạn đau khổ?

Mới đây, cư dân mạng đang lan truyền clip người phụ nữ đánh ghen kinh hoàng trên phố Lương Văn Can, leo hẳn lên nóc ca-pô chiếc xe Mercedes có chồng và cô nhân tình của anh ta mà dùng guốc đập tới tấp vào kính xe. Trước đó, người ta cũng chứng kiến cảnh tương tự trên phố Nguyễn Trãi, người vợ khi phát hiện nhân tình đang ngồi trong xe hơi của chồng, đã nhảy hẳn lên xe như “người nhện” để làm cho ra lẽ. Những cảnh tượng đánh ghen, cảnh những người đàn bà bị phản bội dường như chẳng còn lý trí, dùng mọi hành động thô bạo nhất để đập phá tài sản của chồng (nói đúng hơn là của chung), “phun” ra những lời lẽ xúc phạm nhất để tấn công chồng và nhân tình của anh ta, thậm chí, dùng bạo lực để tấn công những kẻ khiến mình đau khổ… ấy, chúng ta không chứng kiến hằng ngày, nhưng nó cũng chẳng hiếm. 

đánh ghen

Mỗi khi lên cơn ghen, người vợ sẵn sàng đập phá tài sản và tấn công chồng cùng nhân tình giữa đường, trong sự cổ vũ của người ngoài.

Nhiều người cho rằng, những người phụ nữ ấy quá dại dột. Dại bởi xấu chàng hổ ai. Dại bởi khi đã làm đến nước ấy, người chồng sẽ chẳng còn lối về với mái ấm gia đình, mà ít hôm trước vẫn còn (có vẻ) yên ổn. Dại bởi họ đã làm bị mờ mắt bởi cơn ghen, bởi lòng căm hận mà chửi rủa, đụng tay đụng chân, vạch mặt đối phương ngay trước đám đông cho hả giận và thể hiện uy thế của mình. Dại bởi họ đã hắt nước đổ đi. Dại bởi một người đàn bà đã không còn đủ hấp dẫn, không còn đủ thương yêu, để vuột người chồng quý giá của mình vào tay người đàn bà khác, đến phút chót, lại một lần nữa tự chứng minh, mình là người yếu thế, là kẻ thất bại… Và người ta cũng bảo, một phụ nữ khôn ngoan là người thể hiện được sự hiểu biết và bình tĩnh, kể cả trong hoàn cảnh ngặt nghèo nhất. Rằng khôn, ấy là đừng tiếp tay và biến mình thành nô lệ của lòng ghen, của bạo lực. Khôn, ấy là khi hiểu rằng mọi chuyện chẳng thể cứu vãn, rằng mình đã bị phản bội, hoặc là như Hoạn Thư xưa, dằn mặt chồng và khiến cho tình địch âm thầm đau khổ, hoặc là chẳng đập phá tài sản, không động tay động chân hành hung ai giữa đường cho thiên hạ chỉ trỏ, mà hãy “đập tan” mối quan hệ cũ, bình tĩnh chia tài sản và chuẩn bị tinh tươm cho một tương lai mới, cuộc sống mới không có sự hiện diện của những kẻ phản bội, một cuộc sống không còn nỗi đau. Khôn, ấy là hiểu, mình không nên làm gì để cho người chồng vốn đã có quá nhiều lý do để nói xấu vợ với nhân tình có thêm cớ để khẳng định, việc ngoại tình là… có cơ sở. Khôn, ấy là biết mình là người phụ nữ được giáo dục, có nền nếp, là người văn minh chứ không phải kiểu đàn bà “hàng tôm hàng cá”…

đánh ghenĐánh ghen, ấy là khôn hay là dại?

Dại và khôn, nói thì không khó, nhưng trong cơn ghen, mấy ai thực sự nhớ được điều này? Nhất là khi, một ngày xấu trời, tận mắt bắt gặp chồng mình đang tung tăng đi chơi cùng bồ nhí, thậm chí, còn chở cô ta bằng xe của hai vợ chồng, bạn có dám chắc, mình sẽ không đánh ghen, sẽ chọn cách khôn ngoan nhất để xử lý vấn đề? 

Ghen, ấy là một thứ xuất phát từ lòng ganh tị và đố kỵ của bản thân, nó là cung  bậc cảm xúc thể hiện sự yêu, ghét của người này với người kia. Cũng như những cảm xúc khác, khi đã bị đẩy lên đến mức cao độ, không dễ để kìm hãm, không dễ để sáng suốt. Bạn đến với tình yêu mãnh liệt, điên cuồng, dại khờ chừng nào, khi ghen còn hơn thế, bởi không chỉ là giận dữ vì tình yêu bị phản bội, nó còn có cả sự ấm ức khi lòng tự tôn bị phản bội, còn là sự nuối tiếc những năm tháng thanh xuân, còn là nỗi hận khi sự sở hữu, chiếm lĩnh bị đánh gục, là cả nỗi đắng cay vì những gì đã trải qua, phút chốc bị hất đổ… Với tất thảy những cảm xúc ấy, tôi tin, khó có phụ nữ nào giữ được bình tĩnh để mà khôn.

Đương nhiên, ai đó có thể cho rằng, họ không thể chấp nhận hành động đánh nhau của một người đàn bà với một người đàn bà khác, cuồng điên như loài thú hoang, như một kẻ đi săn man dại giữa phố phường của thế kỷ này, mà kẻ bị săn lại là con người. Ai đó có thể rao giảng, đánh ghen là một hành động vô nghĩa lý, vì dù có đánh cho hai kẻ phạm tội một trận tơi bời, những vết thương âm ỉ của người đàn bà vẫn không lành, sẽ chẳng có chuyện ngày mai, người đàn bà ấy sẽ hồn nhiên mà vui sống một cuộc đời mới, một tương lai rạng rỡ với một nửa tài sản và những đứa con chung, hoặc ông chồng kia bỗng chốc trở thành người tử tế như anh ta đã từng. Ai đó có thể bênh, những kẻ thứ ba không hẳn là người có tội… Tôi tin, những người đàn bà, trong lúc bình tĩnh, đều hiểu rằng hành hung người khác là có tội, rằng không thể vin vào cơn ghen để cho phép mình nhục mạ kẻ khác, rằng việc để cho bản năng trỗi dậy cũng đồng nghĩa với việc những khái niệm như “có học thức”, “có giáo dục”, “có văn hóa” trở nên vô nghĩa, khi người đàn bà bị phản bội.

đánh ghenChẳng người đàn bà nào muốn làm xấu hình tượng của mình, nhưng khi ghen, ít ai còn giữ được tỉnh táo.

Tôi không cổ súy cho việc đánh ghen, đương nhiên, nhưng tôi cho rằng, dù được giáo dục kỹ đến đâu, dù là người nhu mì và ngọt ngào đến nhường nào, khi tận mắt nhìn thấy cảnh chồng mình với người đàn bà khác, bản thân tôi cũng khó hành động khác đi. “Mắt không nhìn thấy, tim không đau”, khi tất cả mới là tin đồn, là nghi ngờ, là rình rập, người ta còn có thể giữ được bình tĩnh; còn khi giọt nước đã tràn ly, tận mắt nhìn thấy điều trái ngang mà chẳng người đàn bà nào muốn tin, khi trái tim bị xoáy bởi những mũi dao của các cảm xúc ngược chiều: căm phẫn, ấm ức, tủi thân, tình yêu, ghen tị, nuối tiếc…, yêu cầu người đàn bà bình tĩnh và sáng suốt là một điều bất khả. Người ta đánh ghen vì nhiều lẽ, và cái lẽ rõ ràng nhất, đó là nhu cầu bày tỏ rằng mình đang bị tổn thương. Đó là lúc, bản năng “kẻ đi săn”, bản năng chiếm hữu và tấn công kẻ thù từ thuở hồng hoang trỗi dậy. Đó là lúc, người ta sẽ gạt gã đàn ông sang một bên, nói thẳng ra, không phải vì tha thứ hay nuối tiếc gì, mà bởi, ngay trong khoảnh khắc ấy, gã đàn ông trước đó họ vẫn nâng niu gọi bằng chồng, được hạ vị trí xuống thành một “vật sở hữu”, và việc cần trước mắt, đó là tấn công kẻ đã xâm phạm lãnh thổ, đã có ý đồ cướp “vật sở hữu” kia. Và việc người đàn bà ít khi tấn công người chồng, là bởi gã đàn ông phản bội, dầu có trốn tránh, cũng sẽ phải ló mặt về nhà để đối diện với họ, với những đứa con; còn kẻ xâm phạm có thể vuột mất nếu họ không kịp “dằn mặt”.Người ta nói nhiều về chuyện hãy ghen trong văn minh, rằng khi biết mình đã trở thành “kẻ thừa”, nếu còn có thể tha thứ, hãy cho qua kèm theo một lời hứa sửa đổi; nếu không, hãy đập tan mối quan hệ cũ trong yên ả, chia tay trong hòa bình, như khi ta đến với nhau, vì tình yêu và đồng thuận, rồi hãy sẵn sàng cho một cuộc sống mới không có đàn ông. Theo tôi, tất cả những điều ấy có thể đợi, khi cơn nóng giận và lòng kiêu hãnh bị tổn thương, khi nỗi đau và cả nỗi nhục lắng xuống. Còn ngay lập tức, khi anh chồng vô tư diễu phố với một cô bồ, một người-đàn-bà-bình-thường, như tôi chẳng hạn, sẽ làm, đó là chặn đầu hai kẻ đó lại, làm cho ra lẽ. Có thể lúc đó, tôi có thể đánh họ, có thể không, nhưng chắc chắn, không thể thả cho họ đi một cách dễ dàng. Họ có can đảm rước nhau đi giữa đám đông, thì cũng phải có can đảm đối diện với chuyện bị làm nhục, bị xấu hổ trước đám đông. Khi đã dám lấy xe nhà đi chở bồ, thì người đàn ông cũng cần xác định, chiếc xe đó có thể tan nát trong cơn giận của vợ. Khi người đàn bà bị xúc phạm lòng tự tôn, bị phản bội, họ có thể làm những điều kinh khủng nhất. Họ dường như quên mất những lý lẽ khác… Vô lý hay có lý, nên hay không nên, dại dột hay thông minh vẫn là chuyện đáng bàn…

Theo Trí thức trẻ

Tin liên quan

Loading...