• Home|

Bàng hoàng nghe tiếng rên rỉ qua cánh cửa phòng khám tư của chồng lúc nửa đêm

18/10/2016

Vừa mới bước qua hành lang, tôi đã nghe tiếng rên rỉ phát ra từ phòng khám. Qua cánh cửa được khép hờ, tôi thấy chồng mình đang lúi húi trên giường bệnh…

Chồng tôi là bác sỹ nên công việc rất bận rộn. Sau nhiều năm làm việc ở bệnh viện, cuối cùng chồng tôi cũng xin được giấy phép mở phòng khám tư. Công việc vì thế càng bận rộn hơn. Tôi làm giáo viên, ngoài thời gian lên lớp, tôi dành hết thời gian để chăm lo cho con cái và gia đình. Bố mẹ chồng sống cách nhà tôi khoảng 6km, thỉnh thoảng tôi cũng chạy sang nấu ăn cho bố mẹ chồng. Nói chung, cuộc sống của chúng tôi khá êm đềm.

Phòng khám tư của chồng tôi cũng ở cách đó không xa, nhưng vì bận con nhỏ nên tôi không thường xuyên đến đó. Hơn nữa, chồng tôi bảo ở đó là một ổ vi khuẩn, tôi không nên đến làm gì. Thế nên từ khi mở đến nay đã được 4 năm nhưng số lần tôi đến phòng khám tư của chồng chỉ đếm trên đầu ngón tay.

tieng-ren-ri-trong-phong-kham-cua-chong-blogtamsuvn-1

Chồng tôi thường xuyên vắng nhà vì bận việc ở bệnh viện rồi còn việc ở phòng khám tư nữa. Một tháng, chồng tôi chỉ về nhà ăn cơm tối khoảng 1 đến 2 lần. Tôi nhiều lần cũng buồn bực lắm, nhưng biết làm sao được khi công việc của chồng tôi đòi hỏi như thế. Nhưng bù lại, chồng tôi rất quan tâm đến tôi và các con, hơn nữa, tiền anh đưa về cũng nhiều nên tôi rất hài lòng.

Hôm nào chồng tôi cũng trở về nhà khá muộn, thường là nửa đêm đến gần sáng. Lúc nào về trông anh cũng mệt mỏi, thở không ra hơi. Tôi mang cơm cho anh ăn thì anh thường chỉ ăn qua loa rồi đi ngủ. Nhìn chồng nằm ngủ, gương mặt mệt mỏi, quần áo còn không buồn thay khiến tôi xót xa vô cùng.

Tối hôm đó là sinh nhật của chồng tôi, nhưng từ chiều, anh ấy đã thông báo tối nay phải làm việc đến khuya vì bệnh nhân hẹn đến khám đông quá, có người ở xa đến chầu chực mấy ngày nay rồi nên anh không thể không khám. Thế là tôi đành ngồi ăn cơm một mình. Nhưng đến tối, tôi bỗng nảy ra ý định muốn chồng tôi ngạc nhiên, thế là tôi đi mua một chiếc bánh sinh nhật.

Tôi nghĩ, nếu bây giờ mà đến thì chắc vẫn còn bệnh nhân. Thế nên sau khi con ngủ và nhờ mẹ chồng trông giúp, tôi mang bánh đến phòng khám tư của chồng.

Tôi thấy cửa phòng khám đã khóa, chỉ còn mỗi xe ô tô của chồng tôi để ở bãi đỗ bên đường. Rõ ràng là bên trong vẫn còn sáng đèn và nghe tiếng lục cục. Tôi bèn lấy chìa khóa riêng mà chồng đã đưa cho mình mở cửa rồi bước vào bên trong.

tieng-ren-ri-trong-phong-kham-cua-chong-blogtamsuvn-3

Vừa mới bước qua hành lang, tôi đã nghe tiếng rên rỉ phát ra từ phòng khám. Qua cánh cửa được khép hờ, tôi thấy chồng mình đang lúi húi trên giường bệnh trong trạng thái không mảnh vải che thân. Và bên dưới là cô y tá mà tôi đã từng mời đến nhà ăn cơm. Cả hai đang say sưa “hành sự”, không biết là tôi đã bước vào.

Chiếc bánh sinh nhật trên tay tôi rơi xuống nát bét. Chồng tôi nghe tiếng động thì vội buông cô y tá ra và ngẩng mặt lên. Anh bàng hoàng khi trông thấy tôi đứng đó. Cả hai vơ vội quần áo mặc vào, trong khi đó, tôi tức tốc chạy ra khỏi phòng khám của chồng.

Tôi chạy như điên trên đường, tôi chỉ mong những gì mình vừa thấy là mơ, nhưng không, phía sau chồng tôi đang đuổi theo tôi, chiếc áo sơ mi vẫn chưa cài hết cúc. Thế là hạnh phúc bấy lâu nay tôi cố gắng gìn giữ đã tan thành mây khói.

Theo Tuệ Nghi/ Một Thế Giới

Tin liên quan

Loading...