• Home|

Bát canh nóng và sự hối hận tột cùng của người chồng ích kỷ

16/08/2016

Anh giật mình làm đánh rơi chiếc cặp xuống nền nhà mà nước mắt cứ thế trào ra. Anh vội vàng chạy đến ôm chầm lấy chị mà xin lỗi...

Ngày tổ chức đám cưới, mọi người nhìn anh chị với cặp mắt đầy ngưỡng mộ bởi anh chị như cặp đôi trai tài gái sắc. Anh chị đến với nhau cũng là cái kết viên mãn cho mối tình đẹp kéo dài suốt hai năm.

Vậy mà cuộc sống hôn nhân càng về sau lại thực sự tồi tệ. Âu cũng là cái số mệnh của đôi vợ chồng. Chỉ hơn sáu tháng sau ngày cưới, bao nhiêu hi vọng và chờ đợi đứa con đầu lòng đã không thể có được. Chị phát hiện mình bị u nang buồng trứng bên phải, phải cắt bỏ ngay. Tia hi vọng mong manh để nghe những tiếng bi bô của con trẻ phải đợi một thời gian dài nữa mới có. Từ ngày đưa chị đi cắt khối u quái ác về, anh lạnh lùng với chị hẳn. Anh trở nên trầm tính, ích kỷ, hay quát tháo và mắng mỏ chị dù biết chị không có lỗi gì. Hễ có chuyện gì không vừa lòng, anh lại lôi cái bệnh án đau khổ ấy ra trách móc và dằn vặt chị. Lúc đầu, chị khóc rất nhiều vì những lời xúc phạm của chồng. Nhưng càng về sau, chị cố gắng nín nhịn để mái ấm yên bình. Chẳng phải người ta nói “chồng giận thì vợ bớt lời” đó sao.

Có lần anh vừa về đến nhà, thấy nhà cửa tối om. Anh bực dọc vứt luôn chiếc cặp xách giữa nền nhà và la hét. Anh gằn giọng một mình vì lúc đó, chị vẫn chưa về. Chị vốn là kết toán của công ty tư nhân nên công việc hay bận rộn và thường xuyên về muộn như thế. 20h tối, chị mới vội vàng về nhà. Nhưng khi bước vào tận cổng, chị nhận ngay một cái tát trời giáng của chồng.

Đã thế anh còn hằm hằm dọa nạt: “Cô đi hú hí ở đâu giờ mới về? Cô không biết đưa tay lên xem bây giờ là mấy giờ à?”. Chị chỉ biết rối rít xin lỗi và đưa tay xoa má để làm dịu cơn đau mà anh vừa gây ra. Sau đó, chị lại tốc hỏa vào bếp chuẩn bị cơm nước cho anh.

sự hối hận của người chồng

Ảnh minh họa

Tối hôm ấy, lúc đang ngủ say thì anh tỉnh dậy. Mắt anh vừa he hé nhưng lại đủ cảm nhận được chị vẫn đang còn thức. Từ cái ngày chị đi cắt bỏ u nang đến nay đã hơn một năm, hai vợ chồng vẫn ngủ chung giường nhưng lại quay lưng hờ hững với nhau như vậy. Anh không còn cảm giác muốn gần gũi vợ nữa. Vì cứ áp sát lại gần chị, lòng anh lại buồn khi nghĩ đến ước muốn có đứa con thơ thật mong manh.

Thấy chị vừa nằm vừa đưa tay lên xoa má vì cái tát lúc tối của mình, lòng anh se lại. Anh tự trách bản thân mình sao hơn một năm qua, mình có thể đánh vợ nhiều lần như thế. Anh lấy hết can đảm để nằm ghé sát lại chị. Anh luồn tay qua eo chị ôm chị thật chặt và nói lời xin lỗi. Chị chỉ mỉm cười rồi quay lại nhìn anh. Đó là đêm đầu tiên, hai vợ chồng gần gũi nhau sau một thời gian dài.

Từ hôm đó, anh và chị lại làm hòa với nhau. Chị nhận ra tình cảm vợ chồng từ bao giờ đã không còn như bát nước lạnh nữa. Cho đến ngày, anh từ một nhân viên được đề bạt lên phó phòng thì mọi chuyện lại xấu dần trở lại. Anh thường xuyên nhậu nhẹt say xỉn suốt ngày.

Hễ về nhà, anh lại dở chứng tiếp tục quát tháo và hắt hủi chị như lần trước. Hôm ấy, khi anh vừa về được một lúc thì chị mới mở cổng vào nhà. Chị vội vàng thay áo quần rồi vào bếp chuẩn bị thức ăn. Đoảng làm sao, chị quên mua nguyên liệu cho món canh bữa tối.

Lục tủ lạnh một hồi, chị quyết định làm món canh cà chua nấu với trứng để hai vợ chồng ăn tạm. Thế nhưng vừa bưng mâm thức ăn ra bàn, anh lè nhè giận dữ: “Cô là đàn bà, chuyện cơm nước phải biết liệu mà làm. Lúc nào, cô cũng về muộn làm tôi phải chờ cơm thế này à?”. Chưa kịp để chị giải thích, anh liền hất luôn tô canh nóng về phía chị khiến chị không thể ngồi yên mà chạy ngay vào nhà tắm. Tô canh đã khiến cho từ chỗ bàn chân cho đến sát đùi của chị bị bỏng làm đỏ hỏn và đau rát. Chị im lặng khóc mà lòng quặn đau.

Sáng hôm sau, khi anh chuẩn bị dậy đi làm thì chị vẫn nằm yên trên giường. Anh nghĩ chị giận chuyện hôm qua, nên không thèm nấu bữa sáng cho chồng nữa. Nhìn chân của chị đỏ rộp lên những vết bỏng, anh chẳng thèm quan tâm. Anh lại ung dung đi làm như biết mình không hề có tội gì với vợ.

Chiều đi làm về, anh thấy căn nhà tối thui vì chị không bật điện. Anh chạy lên phòng định cho chị một bài học nữa vì nghĩ chị đang trả thù chuyện bị chồng làm bỏng hôm qua. Đang tính mở cửa xông vào thì chân chùn lại khi nghe chị vừa đưa tay lên xoa bụng vừa thủ thỉ một mình: “Gấu của mẹ đừng giận bố con nhé! Dăm ba bữa là mẹ hết đau ngay đó mà. Sắp sinh nhật bố con rồi, mẹ sẽ dành món quà đặc biệt này cho bố con. Yêu gấu nhiều lắm nè!”.

Anh giật mình làm đánh rơi chiếc cặp xuống nền nhà mà nước mắt cứ thế trào ra. Anh vội vàng chạy đến ôm chầm lấy chị mà xin lỗi: “Anh xin lỗi em! Sao em có bầu rồi mà không nói cho anh biết?”. Nhìn chồng nước mắt dàn dụa, chị cũng khóc theo. Sau đó, chị ngồi dậy rồi lấy từ trong bọc gối ra một que thử thai và phiếu siêu âm thai nhi đã gần hai tháng cho anh xem. Vừa đưa, chị vừa mếu máo mà hờn trách: “Tính anh lâu nay vẫn nóng nảy như vậy. Nhiều lần em định nói mà anh hết say xỉn lại quát tháo nên em không dám. Em định tuần sau sinh nhật anh rồi báo cho anh biết thì anh lại khiến em bị bỏng không đi lại được nữa”.

Nghe chị nói mà lòng anh xót xa và ân hận vô cùng! Anh tự trách bản thân mình sao lúc nào cũng hắt hủi và mắng mỏ chị như người dưng như thế. Đã bao lâu rồi, anh chị mong ngóng có đứa con đầu lòng này. Hôm qua, nếu bát canh nóng đó đổ vào bụng vợ thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra. Nếu chị bị làm sao, con của anh bị làm sao chắc anh không bao giờ tha thứ cho mình nữa. Anh ôm chị thật chặt và tự hứa sẽ không bao giờ quát mắng và đánh chị nữa. Một lần cuối lỡ rồi thì anh xin chừa.

Theo Trí thức trẻ

Tin liên quan

Loading...