• Home|

Bắt gặp nhiều chuyện rùng rợn trong nhà, chàng trai nghĩ mình bị linh hồn của vợ ám

23/09/2016

Mặc dù câu chuyện của chàng trai vẫn còn dang dở nhưng những người bạn ảo vẫn ngày đêm đồng cảm và mong muốn được sẻ chia nỗi buồn cũng như nỗi sợ hãi cùng anh.

Chuyện tâm linh đối với khoa học mà nói đơn giản chỉ là một căn bệnh rối loạn về tâm thần. Thế nhưng, với người tin vào thế giới vô hình, những gì họ nhìn thấy mà người khác không thể thấy hoàn toàn là có thật. Cách đây không lâu, thành viên Hawkfield00135 trên trang Reddit đã khiến tất cả chết lặng đi khi nghe lời chia sẻ về nỗi đau vừa mất đi người vợ thân yêu. Nhưng đáng sợ hơn hết, kể từ đó, những điều kỳ lạ bắt đầu ập vào cuộc đời anh.

Bắt gặp nhiều chuyện rùng rợn trong nhà, chàng trai nghĩ mình bị linh hồn của vợ ám - Ảnh 1.

Hawkfield00135 nghĩ rằng anh đang bị linh hồn vợ mình ám.

Và dưới đây là lời kể của anh ấy:

“Xin chào. Đây là nick ảo nên đừng ai cố tìm ra tôi làm gì. Tôi chỉ muốn chia sẻ câu chuyện đáng sợ của mình mà thôi.

Định mệnh của cuộc đời tôi

Bắt gặp nhiều chuyện rùng rợn trong nhà, chàng trai nghĩ mình bị linh hồn của vợ ám - Ảnh 2.

Vợ của hawkfield00135 là một phụ nữ hoàn hảo. Cô chơi đàn rất hay.

Em là người hoàn hảo nhất mà tôi từng gặp. Em năm nay 28 tuổi, là người Nhật và có công việc ổn định tại một phòng khám thú y. Đặc biệt, em chơi đàn piano rất hay. Không biết tại sao nhưng ngay giây phút nhìn thấy em, tôi đã biết em chính là định mệnh của đời mình. Tôi tiến đến, tự giới thiệu bản thân và mời em đi ăn trưa. Hai tuần sau, chúng tôi đính hôn.

Tháng trước, chúng tôi mua một trang trại cách thành phố vài dặm. Một nơi đơn giản, đôi chỗ hỏng hóc, nhưng đó là những gì hai vợ chồng tôi mong muốn.

Thế rồi, cuộc sống trong mơ của tôi hoàn toàn sụp đổ vào tuần trước. Hôm ấy, tôi đi làm về và cất tiếng gọi nàng. Không một tiếng hồi đáp lại. Không hiểu tại sao, nhưng tôi có linh cảm xấu nên đã đi lên gác kiểm tra.

Đó là cảm giác giống như bạn chuẩn bị làm cái gì đó sai sai. Cửa phòng tắm mở, có vẻ như có gì lạ trong bồn tắm. Tôi tiến lại gần để nhìn kĩ hơn thì phát hiện ra đó là vợ tôi. Em mặc chiếc váy lúc sáng nhưng cổ tay đã bị cắt. Bồn tắm ngập ngụa máu.

Tôi ngồi đó, ôm em và gào thét trong tuyệt vọng sau đó mới ba chân, bốn cẳng xuống cầu thang. Sau khi gọi 911, tôi gọi ngay cho Frank, người đầu tiên tôi nghĩ tới. Ông là thầy, bạn thân đồng thời cũng là cha nuôi của em.

Những hiện tượng lạ bắt đầu xảy ra trong căn nhà của hai vợ chồng

Sau khi cảnh sát và các nhân viên điều tra đến dọn nhà và đưa xác em đi, chỉ còn Frank ở lại trong bếp an ủi tôi. Công việc khiến tôi không thể nán lại sở cảnh sát được lâu. Tôi về nhà, đóng ngay cửa phòng tắm và thề sẽ không bao giờ bước vào đó thêm lần nào nữa.

Đêm đầu tiên quả thật tồi tệ đối với tôi. Tôi trải qua nỗi cô đơn bằng việc khóc hàng giờ liền cho đến khi chìm vào giấc ngủ mệt mỏi.

Vậy là đã được một tuần kể từ khi vợ tôi qua đời. Kỳ lạ thay, tôi bắt đầu để ý thấy có những hiện tượng không bình thường xảy ra trong nhà. Bóng dịch chuyển khác lạ rồi tiếng ồn tự nhiên xuất hiện.

Mỗi sáng tôi đều bị tiếng động giống như có gì rơi xuống cầu thang đánh thức. Chưa kể tới, rất nhiều lần tôi thấy mấy ngăn kéo tủ mở toang mà rõ ràng đêm qua, tôi đã không động gì đến chúng. Đôi khi, cánh tủ lạnh cũng mở một cách vô lý.

Tôi cẩn thận kiểm tra khóa cửa, nhưng không có dấu hiệu gì của đột nhập hay là trộm cắp. Tôi đành phải mặc kệ coi như không có gì nhưng tới một hôm, mọi chuyện cũng vượt quá sức chịu đựng.

Có thể mọi người không biết, nhưng tôi không hay có giấc mơ đẹp cho lắm. Từ khi chuyển đến đây thì càng tệ hơn. Tôi mơ thấy mình ở trong một đường hầm tối tăm, có độc một ngọn nến để thắp sáng. Tôi đi tới chỗ một cái tủ. Càng tới gần, tôi nghe thấy tiếng hét ghê rợn và quái đản. Sợ quá, tôi vội vàng chui vào trong, đóng cánh tủ lại, và nhìn qua khe cửa. Sinh vật kỳ dị ấy tiếp tục kêu gào, đập rầm rầm vào cánh tủ rồi vụt biến vào bóng tối. Rồi tôi tỉnh dậy, mồ hôi lạnh toát.

Có vợ tôi nằm cạnh như trước kia có phải sẽ tốt hơn không nhưng buồn vì em đã không ở bên tôi nữa.

Như thường lệ, sáng hôm đó tôi tỉnh dậy. Sau khi ra khỏi giường và thay quần áo, tôi xuống dưới nhà để ăn sáng. Cửa tủ lại bị mở ra. Tôi đóng tất cả lại và bắt đầu pha cafe. Sau đó tôi cầm cốc ra phòng khách. Ngồi trên ghế, tôi buồn bã nhìn cây đàn piano và tưởng tượng em đang ngồi đó đánh bản “Sonat Ánh Trăng”.

Tôi chợt nhớ ra vợ tôi có một hộp nhạc bị hỏng. Có thể tôi sẽ sửa được. Sau một hồi loay hoay, cuối cùng chiếc hộp nhạc cũng phát ra âm thanh vốn có. Có gì đó đập vào mắt tôi, hóa ra là một chiếc chìa khóa. Tôi nhận ra đó là chìa khóa của nhà kho. Có thể tôi đã đánh rơi nó khi thay quần. Cũng đến lúc phải thay than vào lò sưởi, nên tôi đi tới nhà kho và mở khóa.

Đây là lúc mà mọi chuyện biến thành địa ngục

Bắt gặp nhiều chuyện rùng rợn trong nhà, chàng trai nghĩ mình bị linh hồn của vợ ám - Ảnh 3.

Hình ảnh đôi chân xanh xao bắt đầu cho chuỗi hiện tượng kinh hoàng trong căn nhà.

Khi đi xuống, bất giác tôi nhìn ra ngoài cửa sổ nhà kho. Tôi nhìn thấy một đôi chân xanh xao đang thối rữa vì phân hủy. Trước khi tôi có thể hiểu chuyện gì đang diễn ra thì nó đã đột nhiên biến mất.

Tôi chạy ngay lên lầu và nhìn qua cửa sổ nhưng không có gì ngoài đó. Có gì đó không đúng, tôi cảm thấy ruột gan nôn nao lắm.Khi nhìn đôi chân ấy, tôi có thể cảm nhận sự hiện diện của vợ tôi. Chỉ có điều em đã… thối rữa. Đấy là từ tốt nhất mà tôi có thể nghĩ ra được. Là em, nhưng không phải em mà tôi biết nữa rồi.

Không thể ở lại căn nhà này thêm một giây phút nào nữa, tôi quyết định ra ngoài. Khi ngoái đầu lại, tôi nhìn thấy một cái bóng giống người ở bên cửa sổ.

Thề với lòng nếu có thằng nào dám lởn vởn trong nhà tôi, tôi sẽ lôi nó ra bằng được. Tôi lấy vũ khí xông vào, trong lòng thầm nghĩ đố đứa nào thoát nổi.

Lục tìm mọi ngóc ngách nhưng không thấy ai cả, tôi đành cất vũ khí đi. Đứng trước cửa, tôi băt đầu suy nghĩ về các khả năng có thể. Thế rồi, khi tiến đến đóng cửa xe, tôi cảm giác như có thứ gì đó sau lưng. Là em!

Em đang đứng trên gác, phía sau lan can. Không còn nghi ngờ gì nữa, tôi chắc chắn là em. Tóc em xõa ra, che hết khuôn mặt. Em mặt chiếc váy đen và nước da của em y hệt như đôi chân tôi mới nhìn thấy lúc nãy vậy.

Bằng tất cả sức lực, tôi chạy thục mạng. Tôi đóng rầm cửa, vội vàng lái xe đi thật xa khỏi nơi này.

Tôi đến nhà Frank vào tối hôm đó với hy vọng ông có thể đưa ra lời khuyên giúp tôi nên làm gì tiếp theo.

Giờ thì tôi không còn sức để viết tiếp nữa rồi. Tôi sẽ cập nhật sau cho các bạn.”.

(Nguồn: Reddit/ N.L)

Theo Tăng Lê Huy / Trí Thức Trẻ

Tin liên quan

Loading...