• Home|

Bất ngờ khi biết nỗi ám ảnh trong quá khứ của chồng

06/06/2016

Nhiều lần tôi cũng gạn hỏi lí do thì chồng tôi chỉ ậm ừ chứ không chịu kể. Cho đến một hôm, tôi tận mắt chứng kiến chồng mình khóc nức nở, run bần bật trong phòng tối, tôi mới biết lí do.

Gởi bạn Trà My, chủ nhân bài tâm sự “Hóa ra bấy lâu chồng luôn sống với nỗi sợ hãi khủng khiếp mà tôi không hay biết”. Khi đọc bài của bạn, tôi có sự đồng cảm sâu sắc. Đúng là một khi đã hiểu rõ nguyên nhân, mới thấy được chúng ta đã vội vàng trách móc người bạn đời của mình. Đồng thời, càng thêm trân quý người ấy hơn.

Chồng tôi là một người đàn ông hoàn hảo. Anh cao to, làm bên ngành điện tử, lương tháng rất cao. Dù công việc bận rộn nhưng chồng tôi luôn dành thời gian cho vợ con. Cuối tuần, anh lại đưa vợ con đi công viên chơi, hoặc về ngoại tổ chức ăn uống họp mặt gia đình. Anh cũng chưa một lần to tiếng với tôi, dù tôi gây ra lỗi gì đi nữa.

Mọi chuyện có lẽ sẽ càng hoàn hảo hơn nếu chồng tôi không mắc chứng sợ sét nặng. Mỗi lần mưa, có sấm sét là anh lại tự nhốt mình trong phòng, tắt hết điện và đóng kín cửa. Những lúc đó, tôi dù có muốn vào như thế nào cũng không thể vào được, chỉ biết đứng bên ngoài gọi anh.

Mùa hè và mùa đông là hai mùa chồng tôi sợ nhất. Bởi đó là khoảng thời gian hay có mưa giông. 

ám ảnh

 Mỗi lần mưa, có sấm sét là anh lại tự nhốt mình trong phòng, tắt hết điện và đóng kín cửa. (Ảnh minh họa)

Anh sợ sét đến nỗi gần như là ám ảnh. Nhiều lần tôi nhận được những lời trêu chọc của đồng nghiệp anh. Họ nói ở cơ quan mà có mưa thôi thì không sao, chỉ cần trời nhá sét và có sấm, chồng tôi sợ đến mức chui xuống cả gầm bàn mà ngồi thu lu. Có khi thì anh vội vã tắt hết máy tính dù đang làm dở công việc, rồi chạy vào phòng nhân viên (công ty chồng tôi có phòng nghỉ riêng cho nhân viên ở lại trực đêm), đóng cửa, chẳng cho ai vào hết.

Chuyện sợ sét khiến công việc của chồng tôi bị ảnh hưởng không nhỏ. Có những khi, cả công trình anh đang làm gần như hoàn tất, chỉ vì trời sét mà anh tắt máy, làm mất gần phân nửa. Đó là chưa kể những lần chồng tôi đang đi ngoài đường, nếu gặp phải sét, anh sẽ lủi hẳn vào nhà một người lạ, rồi ở lì cho đến khi hết sét. 

Cũng vì tính sợ sét của anh mà tôi hay mắng anh nhát gan. Có lần tôi còn thách anh ra đường xem sét có đánh anh không mà lại sợ hãi như vậy.

Nhiều lần tôi cũng gạn hỏi lí do thì chồng tôi chỉ ậm ừ chứ không chịu kể. Cho đến một hôm, tôi tận mắt chứng kiến chồng mình khóc nức nở, run bần bật trong phòng tối, tôi mới biết lí do. 

Hôm đó chủ nhật, chúng tôi chuẩn bị đi siêu thị chơi thì trời đổ mưa. Thế là kế hoạch đi chơi bị hủy bỏ. Thằng con trai tôi vì còn nhỏ nên cứ khóc mèo nheo, đòi bố bế đi chơi. 

Bỗng trời nhá lên rồi đổ sét. Chồng tôi sợ cuống quýt, bỏ chạy vào phòng. Con trai tôi cũng chạy theo. Nhưng ba nó tắt điện thì nó sợ quá, khóc toáng lên đòi ra. Tôi đứng bên ngoài mà sốt ruột, lo cho con.

Vài phút sau, chồng tôi mở cửa. Tôi choáng váng nhìn thấy hai cha con nước mắt nước mũi tèm lem. Chồng tôi bế con, vẫn còn sùi sụt. Lần đầu thấy chồng khóc, hoảng quá, tôi ôm lấy anh, thì anh run lên bần bật. Chúng tôi cứ thế ôm nhau cho đến khi trời tạnh mưa. 

Đêm đó, chồng tôi mới kể về nguyên nhân khiến anh ám ảnh sấm sét một cách kinh hoàng như vậy.

ám ảnh

Lần đầu thấy chồng khóc, hoảng quá, tôi ôm lấy anh, thì anh run lên bần bật. (Ảnh minh họa) 

Chồng tôi vốn có một cô em gái nhỏ hơn anh 4 tuổi. Anh rất thương em gái mình. Thế rồi một chiều năm anh 14 tuổi, chồng tôi tìm thấy cần câu của bố, trốn nhà đi câu cá, em gái thấy vậy liền lẻn theo. Khi cả hai đang câu say sưa thì trời nổi sét dù lúc đó không hề có bất kỳ một đám mây đen nào. Không may, sét đáng trúng vào chỗ hai anh em. Anh bất tỉnh, còn em gái anh thì chết ngay tại chỗ, cơ thể nám đen lại.

Từ đó, anh sợ hãi sấm sét vì ám ảnh cái chết của em gái mình. Đến tận bây giờ, mỗi khi trời sét, anh lại nhớ đến cơ thể em gái và bật khóc. Chồng tôi luôn cho rằng vì anh mà em gái anh mới chết. Bởi vì đúng lúc anh đưa cho em gái cái cần câu thì sét đó đổ dồn vào người em.

Biết được lí do, tôi thương chồng lắm. Tôi cũng biết anh có em gái đã mất, nhưng gia đình chồng tôi không ai dám kể về nguyên nhân cái chết của em. Có lẽ vì không muốn anh đau lòng.

Biết chuyện của anh, tôi mới hiểu thêm được về con người chồng mình. Chồng tôi cũng như chồng bạn Trà My, cũng chịu những nổi đau lớn trong quá khứ nhưng họ không dám đối mặt. Tôi sẽ cố gắng để giúp chồng mình vượt qua nỗi ám ảnh kia, bằng chính tình yêu tôi dành cho anh.

Theo Trí thức trẻ

Tin liên quan

loading...