• Home|

Bị người yêu và bạn thân phản bội, tôi đã khiến họ phải tự xấu hổ

06/10/2016

Từ đó tôi và bạn thân cũng ít liên lạc, sau này tôi mới biết Trang không quay lại đi học nữa. Có lẽ đó là một sự may mắn của tôi, nếu tiếp tục yêu anh, biết đâu người bỏ học lại chính là tôi.

Học xong cấp 3 tôi thi đỗ vào trường báo chí, và ở trọ cùng 2 người bạn cùng huyện nhưng khác xã. Chúng tôi quen nhau từ khi đi ôn thi đại học, cuộc sống xa nhà, 3 người xem nhau như chị em ruột. Chúng tôi rất hay tâm sự nên chuyện của nhau đều biết hết, kể cả nghe hộ điện thoại của nhau mà không cần hỏi ý kiến.

Một hôm, Trang – cô bạn thân cùng phòng tôi, có cuộc gọi đến. Vì Trang đang tắm nên tôi nghe máy, đầu dây bên kia là một bạn nam, giọng nói nhẹ nhàng – là một người bạn cũ của cô ấy. Mới lần đầu nói chuyện nhưng tôi với anh có vẻ hợp gu, nên chém chả đến cả tiếng đồng hồ không hết chuyện. Rồi anh xin số điện thoại, tôi vẫn cho một cách hồn nhiên.

Cũng từ ngày ấy, tôi bắt đầu nói chuyện với anh nhiều hơn, cuộc gọi mỗi lúc một nhiều, thời gian gọi ngày càng lâu. Nhiều lúc nói chuyện cả tiếng đồng hồ vẫn còn muốn được nói chuyện tiếp. Sau một thời gian, anh tỏ tình với tôi. Tôi luôn cho rằng tình yêu qua mạng chỉ là ảo, thế mà tôi lại tin thật vào cái tình yêu đó. 

Rồi anh gửi ảnh, gửi quà, và gửi thư cho tôi. Những bức thư mùi mẫn, những món quà nhỏ nhưng ý nghĩa.

bạn thân

Tôi luôn cho rằng tình yêu qua mạng chỉ là ảo, thế mà tôi lại tin thật vào cái tình yêu đó. (Ảnh minh họa)

Nghỉ Tết, anh hẹn mùng 2 Tết sẽ lên nhà tôi, vốn là người vô tư tôi bảo anh sang chở Trang lên cùng (vì 2 người gần nhà nhau). Đi được nửa đường anh và Trang vào đập thủy điện Hồ Cửa Đạt chơi, tại đây anh đã tỏ tình với cô bạn thân của tôi. Hai người quay về, không lên nhà tôi nữa với cái cớ trời mưa. Những ngày sau đó anh nhắn tin cho tôi rất gượng gạo chứ không nhiệt tình như trước. 

Mùng 7 Tết, đứa em điện cho tôi bảo tôi đừng buồn, đừng khóc vì anh và Trang đã yêu nhau. Tôi chỉ cười bảo sao phải buồn vì một chuyện không đáng. Tôi vẫn nhắn tin cho anh như chưa có chuyện gì xảy ra.

Vài ngày sau, tôi nhắn tin cho Trang hỏi xem khi nào về trường, nhưng Trang lại nhắn xin lỗi tôi vì đã cướp mất người yêu của tôi. Tôi bảo Trang không phải áy náy, tình yêu không cưỡng ép được, thôi thì tôi chúc họ hạnh phúc. 

Ngày tôi về trường, bạn bè biết chuyện nên hỏi thăm, an ủi động viên. Còn hai người đó, mới đầu còn e ngại lâu dần thì công khai luôn. Trang tuần nào cũng về thăm người yêu. 3 tháng sau Trang chuyển phòng trọ để 2 người tiện ăn ở với nhau. Một thời gian sau, Trang bảo lưu kết quả về lấy chồng vì có bầu trước. Tôi không về dự đám cưới nhưng vẫn gửi phong bì làm quà chúc 2 người. 

bạn thân

Tôi trong tâm thế của người ngoài cuộc, cảm thấy thật may mắn vì ngày đó mình đã buông bỏ được dứt khoát. (Ảnh minh họa)

Từ đó tôi và bạn thân cũng ít liên lạc, sau này tôi mới biết Trang không quay lại đi học nữa. Có lẽ đó là một sự may mắn của tôi, nếu tiếp tục yêu anh, biết đâu người bỏ học lại chính là tôi.

Sau này khi say rượu, anh vẫn thường điện cho tôi nói nhớ tôi, tôi chỉ cười và bảo “Anh là bố trẻ con rồi cư xử cho giống người lớn. Em không còn ngốc nghếch đến mức quên rằng anh đã đối xử với em như thế nào. Hay giờ anh thấy tiếc hả? Quá muộn rồi. Anh đã có gia đình rồi thì nên sống cho tử tế, đừng để em khinh”. Kể từ đó anh không liên lạc với tôi nữa.

Sau này đi công tác gần nhà anh và Trang, tôi mua bánh kẹo, quà cáp vào thăm, nhưng 2 người khi gặp tôi, ánh mắt luôn tỏ ra áy náy và xấu hổ. Tôi trong tâm thế của người ngoài cuộc, cảm thấy thật may mắn vì ngày đó mình đã buông bỏ được dứt khoát. Đến bây giờ tôi cũng chỉ coi chuyện đó như bài học xương máu của mình, nhắc nhở mình về sau nhớ chọn người mà yêu. Còn các bạn thì sao?

Theo Trí thức trẻ

Tin liên quan

Loading...