• Home|

Cái giá cay đắng của lòng vị tha

22/07/2016

Vậy là ngày tôi lo sợ nhất đã đến. Nhìn những món quà đắt tiền để khắp nơi, từ bàn xuống cả ghế salon và hai ly nước đã gần hết mà tôi chết lặng.

Chào các bạn độc giả và chị N.T.M.H, tác giả bài viết “Dùng 300 triệu mua lại người chồng phản bội và đứa con thơ”. Tôi đã định giấu kín chuyện đời cay đắng của mình mãi mãi để không phải đau khổ thêm nữa. Nhưng hôm qua, vô tình đọc được bài của chị M.H, tôi quyết định sẽ kể ra tất cả. Sự vị tha đôi khi không đem lại cho ta kết quả tốt đẹp, và tôi là nhân chứng.

Tôi từng có một gia đình khá êm ấm với một người chồng từng phản bội và một đứa con trai 4 tuổi không mang dòng máu của tôi. Nhưng những tháng ngày bên con thật sự là khoảng khắc quý giá nhất trong cuộc đời tôi.

Tôi và chồng yêu nhau 4 năm mới cưới. Trong khoảng thời gian đó, tôi đã phải bỏ một đứa con vì chúng tôi vẫn còn đang đi học.

Sau rồi cưới về, chúng tôi có con ngay. Nhưng không hiểu sao, dù đã giữ gìn cẩn thận, tôi vẫn bị sảy thai. Lần sảy thai đầu tiên, cả nhà chồng tôi chăm sóc, động viên tôi chu đáo khiến tôi cảm thấy ấm lòng và vơi bớt nỗi buồn. Nhưng lần sảy thai thứ 2 và sau lời cảnh báo của bác sĩ: “Vì chị từng phá thai 1 lần nên giờ tử cung chị rất mỏng, rất khó để giữ được thai. Chuyện có con sau này rất khó khăn”, thì thái độ của nhà chồng với tôi hoàn toàn thay đổi, đặc biệt là mẹ chồng.

Bà ra sức dò xét, rồi ngầm ý chê bai tôi hư hỏng vì đã từng phá thai, dù đó chính là con của chồng tôi. Chồng tôi cũng chán nản nên thường xuyên đi nhậu nhẹt, rồi chuyện gì đến cũng đến: anh ngoại tình.

phản bội

Tôi phải tự tay nấu ăn, tự tay chăm sóc, giặt quần áo cho người tình của chồng, chỉ vì cô ta đang mang con trai của chồng tôi. (Ảnh minh họa)

Tôi đau khổ đến quằn quại trong nỗi đau không thể có con và bị chồng phản bội. Chồng tôi không giống như chồng chị M.H, anh ngang nhiên dẫn bồ về nhà và bắt tôi chăm sóc mẹ con cô ta. Chính mẹ chồng cũng bảo tôi phải biết điều thì mới cho sống trong nhà, nếu không thì tự biết điều mà chuyển đi.

Tôi phải tự tay nấu ăn, tự tay chăm sóc, giặt quần áo cho người tình của chồng, chỉ vì cô ta đang mang con trai của chồng tôi. Tôi luôn tự nhủ, khi nào cô ta sinh xong, tôi sẽ được nuôi con và cô ta phải biến mất hoàn toàn theo đúng lời cô ta đã hứa với vợ chồng tôi.

Ngày cô ta sinh, cả nhà chồng tôi mừng như có hội. Cô tình nhân của chồng cũng thực hiện đúng cam kết, để con lại cho tôi nuôi rồi đi xuất khẩu lao động ở Nhật hơn 3 năm.

Suốt thời gian đó, một tay tôi nuôi dưỡng, chăm sóc cho con trai. Con ốm, tôi thức đêm thức hôm túc trực ở bệnh viện. Tôi thương con bằng cả tấm lòng của một người mẹ.

Cuộc sống của tôi từ khi có con trở nên nhộn nhịp, đáng sống hơn hẳn. Cho đến một ngày cách đây nửa năm, tôi loáng thoáng nghe chuyện tình nhân của chồng tôi đã về Việt Nam. Cô ta còn bắn tin sẽ đến nhà đòi lại con trai. Từ đó, tôi sống trong nơm nớp lo sợ, lúc nào tôi cũng hỏi con có thương tôi không, có sợ mất tôi không? Mỗi lần thấy tôi như vậy, con trai tôi đều ôm chặt lấy tôi, rồi hôn an ủi tôi. Con càng như vậy, tôi càng lo sợ nhiều hơn.

phản bội

Cuối cùng, không chịu nổi, tôi chính thức làm đơn ly hôn. (Ảnh minh họa)

Rồi ngày đó cũng đến. Chiều hôm ấy, tôi đi làm về thì thấy một chiếc xe ga đắt tiền dựng ngay trước nhà. Tôi vừa vào, đã nghe tiếng mẹ chồng tôi vui vẻ bảo con trai tôi gọi ai đó là mẹ. Con trai tôi không chịu, thì bị bà đánh vào chân khiến con nhảy lên và khóc to. 

Xót con, bất bình, tôi chạy vào bế con thì bị mẹ chồng lườm một cái thật dài. Lúc này, tôi mới kịp nhìn kĩ người phụ nữ trước mặt và nhận ra ngày tôi lo sợ nhất đã đến. 

Tôi còn kịp nhìn thấy những món quà đắt tiền để khắp nơi, từ bàn xuống cả ghế salon và hai ly nước đã gần hết, chứng tỏ cô ta đến đã lâu. 

“Em đến đây xin nhận lại con” cô ta nói một cách bình thản khiến tôi không thể ngờ cô ta lại mặt dày như vậy. Tôi lên tiếng mắng cô ta trơ trẽn. Nào ngờ, mẹ chồng nói một câu khiến tôi choáng váng: “Mày có phải mẹ nó đâu. Giờ nó lớn rồi, phải cho nó biết mẹ nó là ai? Mà giờ mẹ nó giàu có rồi, nhận rồi nuôi nó cũng tốt chứ sao?”.

Quá bất ngờ, tôi chỉ biết đứng ôm con và bật khóc. Từ hôm đó, ngày nào cô ta cũng đến nhà trong sự chào đón của mẹ chồng và chồng tôi. Mâu thuẫn giữa vợ chồng tôi vì thế cũng dâng cao. Cuối cùng, không chịu nổi, tôi chính thức làm đơn ly hôn. 

Hiện, tôi đang ở trọ và cố kiện để giành quyền nuôi con. Liệu tôi có khả năng giành lại cháu bé không hả mọi người? 

Theo Trí thức trẻ

Tin liên quan

Loading...