• Home|

“Chị đừng để em phải khuyên anh ấy nữa”: Tâm thư khiến bà vợ nào cũng giật mình thon thót

17/08/2016

Chưa đi quá xa so với giới hạn tình bạn nhưng cách mà cô gái trẻ giãi bày về người đàn ông “tri kỷ” của mình vẫn khiến không ít bà vợ phải giật mình thon thót về những mối quan hệ phức tạp xung quanh người đàn ông của mình.

Những mối quan hệ bên ngoài của chồng luôn là sự đe dọa lớn tới hạnh phúc gia đình, theo suy nghĩ của các bà vợ. Bởi tuy “đầu gối tay ấp” mỗi ngày nhưng đôi khi sự xuất hiện của một kẻ thứ ba mới khiến các chị em thức tỉnh rằng cuộc hôn nhân của mình đang ở bờ vực rạn nứt. Trường hợp dưới đây có thể coi là một ví dụ điển hình.

Trên một diễn đàn khá nổi tiếng mới đây xuất hiện một tâm thư khá lạ lùng, người viết là một cô gái trẻ gửi tới vợ của người đàn ông “tri kỷ nhưng chưa hẳn là nhân tình”. Trong đó, nội dung câu chuyện kể về một hoàn cảnh khá éo le trong đời thực: người đàn ông đã có vợ con, một cô gái trẻ vừa chấm dứt tình yêu đẹp dài 4 năm, hai người quen nhau trong một hoàn cảnh “oan gia ngõ hẹp” tại công ty nơi cả hai cùng làm việc và sau đó họ trở thành bạn. Những câu chuyện cứ ngày một gần gũi hơn cho đến khi anh bắt đầu mời cô đi dạo, cũng hay tâm sự chuyện trò trút bầu tâm sự về tình yêu, gia đình, cả về cô nhân tình cũ mà trước đây anh đã từng “tòm tem” mỗi khi gặp ức chế với vợ.

Một ngày nọ, cô gái bất ngờ nhận được cuộc điện thoại của vợ anh chàng “tri kỷ”. Cô bắt đầu cảm thấy buồn về sự bế tắc của gia đình hai người và quyết định im lặng. Cho tới gần đây, những cuộc gọi liên lạc từ anh chàng đột nhiên trở lại và thậm chí còn nhiều hơn xưa. Bức tâm thư này được coi là một cách bộc bạch nỗi oan ức của cô gái, cũng thay lời “cảnh báo” tới người vợ kia về cách bảo vệ hạnh phúc sai lầm của mình.

nhân tình của chồng

Đừng để em phải khuyên răn anh ấy nữa. (ảnh minh họa)

Nguyên văn bức thư của cô gái trẻ gửi vợ của “tri kỷ”:

Em chào chị!

Em hôm nay hơi rảnh rỗi nên viết được vài điều tâm sự, là muốn chị hiểu em hơn chút, hiểu anh hơn chút, đừng ghét em nữa, đừng giận anh nữa. Nha chị!

Em và anh nhà chị…

Một ngày đẹp trời anh ấy xuất hiện, trước đây dù làm cùng công ty nhưng em không hề biết anh ấy, đột nhiên anh ấy chuyển đến cùng văn phòng làm việc, đột nhiên anh ấy xuất hiện ở đây.

Em và anh nhà chị không quen nhau vì công việc, chỉ quen nhau vì 1 cái ghế, nghe thật ngố nhờ! 2 người tranh nhau 1 cái ghế, mà rõ ràng cái ghế đó dán tên em, là ghế em ngồi được cả mấy tháng rồi. Anh ấy chuyển văn phòng, được mua ghế mới, nhưng hôm đi công tác về thì cái ghế mất tích không lý do, rồi anh ấy lấy cái ghế của em và một mực khẳng định đó là ghế của anh ấy.

Rồi anh ấy và em quen nhau, đúng kiểu oan gia ngõ hẹp, chạm trán thường xuyên từ lúc đi ăn, đi lấy nước đến lúc chui ra từ nhà vệ sinh, lấy xe… nhìn nhau là ghét cay ghét đắng, chắc cũng vì cái ghế…

Anh nhà chị vời em, chỉ cùng văn phòng, không cùng công việc, không tác nghiệp gì với nhau nhưng cũng chẳng hiểu từ khi nào bọn em hay nói chuyện với nhau hơn, nói đủ thứ trên đời, là tâm sự hỏi han công việc đến chuyện tình cảm riêng tư. Em biết anh đã có vợ và một cậu con trai, mối tình đẹp đẽ 8 năm mới đơm hoa kết trái, gia đình hạnh phúc như thế khiến em ngưỡng mộ vô cùng. Lúc đó em cũng muốn mối tình 4 năm của em đi đến hồi kết, nhưng đời không như mơ, bọn em chia tay đúng cột mốc 4 năm. 

Em buồn lắm, khóc cũng nhiều, có khi cả cái văn phòng đó biết, em ít nói chuyện với anh hơn, vì anh hay trêu em: “Cô ế rồi, người như cô thì lấy đâu ra người yêu”. Rồi sao? Em không rõ nữa, anh ấy thấy em mắt đỏ hoe không ngẩng mặt lên nhìn ai nên anh ấy thương cảm chăng? Một ngày đẹp trời khác, tầm 9h tối anh ấy nhắn tin rủ em đi dạo, hờ, rõ ràng không đứng đắn mà, nên em không đồng ý. 

Đến 3 ngày sau anh ấy lại nhắn 1 tin nhắn như thế nữa, sau khi đi đá bóng về, rủ đi bộ hóng gió, đúng những ngày buồn bã, em như vớ được 1 cái phao, và gật đầu cùng anh ấy đi bộ ở cổng trường gần chỗ em ở. Những câu chuyện nói với nhau buổi tối đó rất nhiều, em nghĩ chị cũng chưa từng được nghe đến đâu, chị nên dành chút thời gian riêng tâm sự với anh ấy vào thời tiết thu còn đẹp như thế này. Em hứa là, hôm đó chỉ nói chuyện, không có gì xa xôi hơn. 

Rồi anh ấy hay nhắn tin cho em, hay gọi cho em hơn, và hay tìm đến chỗ em hơn. Mãi đến cái hôm số máy anh gọi cho em nhưng là giọng chị hỏi trong điện thoại em mới biết, anh có thời gian nói chuyện với em là khi chị vắng nhà, về quê với ông bà chăm em bé mới sinh. Nực cười có chút chua chát là tự nhiên em thấy buồn trong lòng. Đã buồn vì người này, bây giờ lại buồn vì 2 người khác, rồi, sau đó em im lặng.

Cũng lâu lắm rồi chị nhỉ? Chị hẳn là có nhớ ra em?

Nhưng chị ơi, gần đây anh ấy lại hay nhắn tin hay gọi điện chị ạ, anh ấy tâm sự nhiều lắm, làm sao em có thể không nghe? Rằng anh chị cãi nhau, chị ghen tuông gì đó, nhà cửa sao đó, bố mẹ nội ngoại thế nào, công việc sao sao đó nữa. 

Chị à, 2 anh chị yêu nhau 8 năm, anh ấy từng có người yêu ở ngoài chị còn tha thứ được mà, sao mấy chuyện nhậu nhẹt chị không bỏ qua được? Chị à, chị giữ lấy anh ấy đi, em không có can đảm đứng ở phía sau khuyên răn anh ấy về nhà sớm, về nhà ăn cơm với cả nhà nữa đâu, em mệt mỏi rồi. Em không rõ 2 người cãi nhau như nào, cũng không tin 99% lời anh ấy nói, em càng không có sức làm phiền 2 người, em chỉ thương cảm cho con trai anh chị, nếu cứ tiếp tục thì sẽ ra sao? 

Anh thì nói hơn 1 tuần nay không ăn cơm nhà rồi, hoặc đi ăn uống với đồng nghiệp hoặc ăn bún bò bún chả, ăn linh tinh rồi mới về nhà, vì chị ở nhà không phần cơm anh. Về tới nhà không ai nhìn ai, không ai nói với ai câu gì. Anh chơi với con rồi đi ngủ. Sáng dậy chị còn cáu gắt nói này nọ thì ai chịu được. Anh nói sáng nào anh cũng dậy sớm đi chợ, mua đồ, chiều về nấu cơm đàng hoàng rồi tắm cho con, rồi đưa con đi dạo, chỉ vì 1 tối xuống gặp đồng nghiệp về muộn mà chị cáu giận tới bây giờ. Chị à, nhậu nhẹt cũng 1 tuần đôi bữa là nhiều rồi, hơn tuần nay anh lang thang ở đâu chị có biết không?

Chị dịu dàng đi, tươi cười mỗi khi a ấy đi làm và nhắn tin nhẹ nhàng bảo anh ấy về sớm ăn cơm nhà, hãy nấu cơm phần anh ấy, buổi chiều hãy cùng nhau đi dạo, tâm sự, tùy 2 người. Mà chị nấu cơm đi, để cho anh đi chợ nấu ăn suốt em cũng thấy bá đạo rồi. 

Tha cho em, đừng để em phải khuyên răn anh ấy nữa. Còn cần biết chuyện gì liên quan tới nhân tình cũ của anh ấy thì cứ liên hệ với em. Em nắm được hết rồi.

Đến mệt với 2 người.

Không cần biết đúng sai ra sao, tốt nhất làm vợ thì nên chủ động mềm mỏng và buộc chồng theo kiểu mềm mỏng. Phụ nữ bây giờ không ngại bỏ chồng, nhưng giữ chồng thì vẫn tốt hơn ạ.

Chúc gia đình anh chị sớm ổn định lại!

Em.

Theo Trí thức trẻ

Tin liên quan

Loading...