• Home|

Chiếc cặp lồng đựng chân giò ninh và thái độ lúng túng của mẹ chồng khiến tôi xót xa

25/10/2016

Tôi nghĩ, chắc mẹ chồng sợ tôi mệt nên làm vậy. Tôi bảo với mẹ chồng: “Con không sao đâu mẹ à, mẹ cứ để con làm” nhưng mẹ chồng tôi không chịu.

Tôi về làm dâu nhà anh trong một ngày mưa rét tháng Chạp. Hồi đó, tôi là tiểu thư con nhà giàu, ngày tôi nhận lời lấy anh, mẹ tôi khóc cạn nước mắt. Mẹ tôi đến nhà anh, nhìn căn nhà cũ kỹ của anh, bà chỉ biết thở dài. Cả đời bà chưa bao giờ nghĩ rằng, con gái mình sẽ về làm dâu trong một gia đình nghèo đến như thế. Lúc đó, có lẽ sự an ủi duy nhất đối với tôi chính là tình yêu của anh.

Đêm tân hôn, anh ôm tôi vào lòng, cọ mũi anh vào mũi tôi rồi thầm thì: “Anh hứa sẽ không bao giờ bỏ rơi em, sẽ mang lại cho em hạnh phúc”. Tôi thấy ấm lòng lắm. Tôi biết anh là người đàn ông có ý chí và anh thương tôi, tôi chỉ cần thế là đủ.

Suốt 5 năm về làm dâu, từ một cô gái nhà giàu quen được ăn sung mặc sướng, tôi đã phải lặn lội sớm hôm để buôn bán cùng mẹ chồng. Được một cái là mẹ chồng của tôi cũng rất hiền. Bà thương con dâu và chưa bao giờ trách mắng tôi một lời nào. Anh thì chăm chỉ làm ăn, và với sự nỗ lực của mình, anh đã dần khẳng định được vị trí trong công việc. Kinh tế của gia đình nhờ thế cũng ổn định hơn.

me-chong-blogtamsuvn-21

Tôi nghĩ, tôi chỉ cần một cuộc sống như vậy là đủ nếu như gia đình tôi có thêm tiếng cười của con trẻ. Nhưng từ khi cưới đến nay đã 5 năm nhưng tôi vẫn không thể có bầu. Ai bày cho thuốc gì hay, thầy nào giỏi tôi cũng đều thử nhưng chịu. Ngày đến bệnh viện khám, cầm trong tay tờ giấy xét nghiệm mà tôi thắt cả lòng. Tôi nói với anh về chuyện ly hôn để anh tìm vợ mới nhưng anh không đồng ý.

Rồi sang năm thứ 6, thứ 7, cuộc sống của tôi cứ trôi đi chán chường như thế, anh vẫn bận rộn với công việc, mẹ chồng tôi đã già nên nghỉ luôn việc bán hàng. Dạo này sức khỏe tôi cũng kém nên tôi xin nghỉ không lương 1 tháng.

Mấy bữa nay mẹ chồng cứ giành việc đi chợ và kiêm cả việc nấu ăn. Tôi nghĩ, chắc mẹ chồng sợ tôi mệt nên làm vậy. Tôi bảo với mẹ chồng: “Con không sao đâu mẹ à, mẹ cứ để con làm” nhưng mẹ chồng tôi không chịu, bà cứ giành việc đi chợ nấu ăn.

Mấy hôm nay tôi lười, nằm ườn trên phòng cả ngày. Hôm nay mẹ chồng tôi lại đi chợ rồi lại về lụi hụi nấu ăn. Tôi xuống bếp giúp mẹ thì thấy có một chiếc cặp lồng đựng chân giò ninh. Tôi hỏi mẹ chồng: “Cái này là của ai hả mẹ?”. Nghe con dâu hỏi, mẹ chồng tôi lúng túng rồi bảo: “À, mẹ hầm mang vào cho đứa cháu họ xa đang nằm viện ấy mà”.

me-chong-blogtamsuvn-31

Tôi vẫn tin điều đó là thật cho đến một hôm. Hôm đó, tôi đến bệnh viện khám vì thấy trong người quá mệt. Tôi đi trước và không nói cho mẹ chồng biết. Nhưng sau khi tôi khám xong và định đi về thì tôi thấy chồng và mẹ chồng đang tất tả đi vào. Trên tay mẹ chồng tôi lúc đó vẫn xách chiếc cặp lồng. Tôi tò mò đi theo họ.

Cả hai cứ tiến vào khoa sản chỗ phòng dịch vụ mà không để ý rằng tôi đang theo sát phía sau. Qua cánh cửa phòng bệnh, tôi thấy chồng mình đang đút đồ ăn cho một sản phụ nằm trên giường còn mẹ chồng tôi thì đang ôm một đứa trẻ sơ sinh nựng yêu: “À, thằng cu tí ngoan của bà”.

Nhìn ánh mắt của anh, tôi biết người phụ nữ kia là ai. Lòng tôi xót xa vô cùng. Thế là anh đã âm thầm đi tìm người sinh con cho mình mà không cho tôi biết. Cả mẹ chồng tôi nữa. Hèn gì khi tôi hỏi về chiếc cặp lồng đựng chân giò ninh, bà lại lúng túng đến vậy.

Tôi lê bước đi về nhà. Thì ra từ lâu tôi đã trở thành người thừa của gia đình mà không hề biết. Cứ nghĩ đến thái độ lúng túng của mẹ chồng và ánh mắt trốn tránh của chồng tôi là tôi lại thấy buồn. Tôi không nghĩ rằng cuộc hôn nhân đẹp như mơ của mình lại kết thúc buồn bã như vậy.

Theo Tuệ Nghi/ Một Thế Giới

Tin liên quan

loading...