• Home|

Chồng yếu sinh lý, đêm nào tôi cũng dậy cởi quần ra làm đúng 1 việc và kết quả sau 2 năm miệt mài

01/09/2016

(Blogtamsu) - Tôi đứng dậy đi như người mộng du vào phòng, tôi đóng kín cửa lại rồi khóc như mưa. Dĩ nhiên tôi đồng ý nhưng lúc đó tôi giận, tôi đau khổ, tôi bất lực tôi không muốn nói năng câu nào với chồng.

Người ta thường nói: “Mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh” , cuộc sống hôn nhân thật vô vàn chẳng biết đâu mà lần. Ngày trước cưới nhau về tôi nghĩ cuộc đời mình may mắn khi lấy được người chồng tâm lý như anh. Chồng tôi hiền lành ít nói và sống rất tình cảm.

Khi tôi còn mới chập chững bắt đầu sự nghiệp từ con số 0 tròn trĩnh thì chồng đã có bao năm lăn lộn ngoài xã hội nếm đủ đắng cay và đã có được 1 vị trí nhất định. Lấy nhau được 1 năm anh đã sắm nhà riêng cho tôi ở, nhưng điều khiến tôi buồn nhất có lẽ là chuyện chăn gối.

Tôi thấy chúng tôi hòa hợp về mọi chuyện riêng chuyện chăn gối thì không, mọi thứ dường như khập khiễng. Thời gian đầu anh còn hừng hừng khí thế thì khi đó chúng tôi lại tiến hành kế hoạch. Khi tôi bắt đầu thèm khát muốn có con thì anh dường như ít khi động đến vợ. Nếu có động đến thì chưa làm gì đã xịt, tôi có cảm giác tâm trạng anh không thoải mái, không sẵn sàng cho việc đó.

Xem thêm >>>  Chồng lẳng lặng bỏ đi khi vô tình thấy mẹ mình đổ cả xô dầu mỡ lên đầu của vợ và cái kết khiến ai cũng phải bật khóc

chuyen-ay-cua-phu-nu-blogtamsuvn

(Ảnh minh họa)

Nghĩ chồng yếu sinh lý nên tôi tự làm giá cho anh ăn, mua những hải sản bổ dưỡng bồi bổ cho chồng. Tôi cũng đã đi khám sức khỏe sinh sản của mình nhưng bác sĩ nói mọi thứ đều ổn. Thấy bạn bè có con cái đề huề hết rồi tôi khao khát vô cùng. Nhiều lúc đi đường thấy con ai xinh xắn tôi lại đứng trơ ra nhìn theo chúng. Lúc đó tôi chỉ có 1 ước muốn duy nhất đó là sớm có con mà thôi, còn vàng bạc mọi thứ tôi đều không cần.

Chồng biết tôi buồn nên anh cũng khổ tâm lắm, nhiều đêm tôi thấy chồng thức hút thuốc triền miên. Tôi bảo anh bỏ thuốc đi vì nó ảnh hưởng đến chuyện ấy, nhưng có lẽ vì anh có quá nhiều việc phải làm, nhiều thứ phải lo nghĩ nên anh không bỏ thuốc được.

Nhiều đêm tôi âu yếm rồi mân mê cởi quần chồng ra, tôi chủ đông chuyện đó nhưng vẫn không ăn thua. Có hôm thấy anh mệt tôi bảo anh để tôi cởi đồ rồi massage, tẩm quất cho anh. Tôi yêu chồng nhiều lắm, nhưng đôi lúc tôi cũng thấy bế tắc và vô cùng bất lực. Tôi không biết phải làm sao, áp lực con cái cứ đè nén khiến tâm hồn tôi héo úa kiệt quệ. Những ai làm mẹ, hoặc làm vợ mà chưa có con như tôi chắc sẽ hiểu cảm giác đó. Có những tháng tôi còn bị nghén giả có lẽ vì tôi đã quá mong con nên mới như vậy.

Ngày nào cũng miệt mãi chữa bệnh yếu sinh lý cho chồng, đêm nào cũng cởi quần áo ra để âu yếm nhau nhưng dường như vô vọng. Rồi 1 hôm chồng bảo có chuyện muốn nói vơi tôi, nhìn vẻ mặt nghiêm trọng của anh mà tôi lo lắng.

Tôi tỏ ra bình thản rồi cười: “ Có gì anh nói đi em nghe đây”. Tôi sợ anh đòi ly hôn hay đại loại như vậy, tôi ôm lấy cái gối để anh không biết rằng tôi đang run lên bần bật. Chồng nhìn tôi khó khăn nói:

- Anh nói chuyện này em phải bình tĩnh nhé.

- Có chuyện gì mà có vẻ nghiêm trọng vậy anh?

Tôi sợ hãi nhưng vẫn có nói trong sự bình tĩnh còn sót lại:

- Thật ra thì anh… anh… anh đã có 1 đứa con riêng.

Lúc này nước mắt tôi cứ thi nhau ứa ra không ngừng như 1 dòng sông trôi tuột không có điểm dừng vậy?

- Anh nói sao cơ, con… con riêng ư?

Nghe đến đây tôi xây xẩm mặt mày, choáng váng sắp xỉu đến nơi rồi:

- Anh xin lỗi, nhưng… là trước khi lấy em.

Tôi cố vớt vát lại 1 chút sức lực cuối cùng để nghe chồng mình nói:

- Anh nói tiếp đi, em nghe.

- Thú thật anh không biết mình có con với cô ấy, khi cưới em được nửa năm anh mới biết. Lúc này cô ấy phát hiện mình bị ung thư nên mới báo cho anh, đó là 1 cô gái hiền lành, học giỏi tương lai rộng mở nhưng vì anh mà mọi thứ tan tành. Bọn anh yêu nhau từ thời đại học nhưng khi đó bố mẹ anh cấm không cho cưới vì họ chê nhà cô ấy nghèo hơn nữa lại cách nhà anh 400 km nên ông bà không chấp nhận. Bọn anh nhùng nhằng mãi 1 năm sau thì chia tay, lúc đó anh không ngờ rằng cô ấy lại đang mang thai…

Xem thêm >>>  Đang định bán thận để kiếm tiền phẫu thuật cho con gái thì ngã quỵ khi biết danh tính người đã âm thầm thanh toán hết viện phí

khong-dam-bat-qua-tang-blogtamsuvn

(Ảnh minh họa)

Nghe chồng kể mà lòng tôi chát chúa, tôi thương cho chị ấy, thương cho chính mình:

- Anh có con với chị ấy vậy tại sao với em lại không thể?

- Thời gian qua anh đã rất khổ tâm, vì tinh thần anh không thoải mái, anh sợ em biết chuyện rồi bị tổn thương, anh sợ cô ấy chết. Anh thương thằng nhỏ nên chuyện ấy của anh yếu hẳn, anh xin lỗi em bà xã à?

Tôi ngồi trơ ra, cổ họng nghẹn ứ?

- Vậy giờ anh muốn sao?

- Cô ấy vừa mất rồi, được hơn 1 tháng.

Lúc này người tôi nổi hết da gà, cay đắng không có từ nào để diễn tả cho cô gái tội nghiệp:

- Vậy còn đứa con.

- Anh… anh muốn đón bé về nuôi, liệu có được không em.

Tôi đứng dậy đi như người mộng du vào phòng, tôi đóng kín cửa lại rồi khóc như mưa. Dĩ nhiên tôi đồng ý nhưng lúc đó tôi giận, tôi đau khổ, tôi bất lực tôi không muốn nói năng câu nào với chồng. Tôi thèm khát có 1 đứa con nhưng không có, giờ tôi phải nuôi con riêng của chồng ư? Sao ba chúng tôi khổ quá vậy, tôi, anh và chị ấy. 2 năm qua tôi đã miệt mài chữa bệnh yếu sinh lý cho chồng nhưng nguồn gốc và căn bệnh nghiêm trọng hơn mà  chồng tôi mắc lại là bệnh tâm tưởng.

Đã 1 tuần nay tôi nhốt mình trong phòng, tôi không nói năng gì với chồng. Tôi biết anh rất khổ tâm, bao năm nay anh ấy giấu tôi đến chăm sóc cho mẹ con chị ấy mà tôi không hề hay biết. Nghĩ đến phận mình phận người tôi tê dại tới từng tế bào không dám đối diện.Tôi phải làm gì đây, xin hãy cho tôi lời khuyên và ít động lực để tôi gượng dậy, lúc này đây tôi cảm giác mình sắp kiệt quệ sức lực rồi.

An Nhiên/ Một Thế Giới

Tin liên quan

Loading...