• Home|

“Giẻ lau ư? Cô nhìn lại cô hay cái áo rách ấy mới là giẻ lau”

22/09/2016

"Cô có biết chiếc áo này là của người con gái tôi yêu tặng tôi không? Cái gì, giẻ lau ư? Cô nhìn lại đi, xem cô và cái áo rách ấy, cái nào giống giẻ lau hơn".

Chị không phải là mối tình đầu của anh, cũng không phải là người con gái anh yêu. Chị là cuộc hôn nhân gượng ép mà anh buộc phải chấp nhận. Không hiểu mẹ anh đi xem đi ở đâu nói rằng chị mang lại phước lành, bình an cho gia đình anh nên anh buộc phải lấy chị. Anh không muốn cãi lời mẹ nên anh đồng ý làm chồng chị. Còn chị, mẹ anh cho gia đình chị quá nhiều, món nợ ân tình ấy, chị sẽ trả.

Sau khi kết hôn, anh chị ra ở riêng luôn vì nhà anh khá có điều kiện. Mức lương của anh khá cao nên chị được hạ chỉ thị nghỉ việc ở nhà toàn tâm toàn ý chăm lo cho gia đình.

Mọi việc chị đều lo rất tốt, mẹ anh khen chị hết lời. Kết hôn được nửa năm thì chị mang thai. Ngập tràn hạnh phúc, chị báo tin cho anh:

– Có rồi thì tốt, tôi còn tưởng cô tịt ngòi ấy chứ.

gie-lau-blogtamsuvn.jpg1_

Nghĩ bụng chắc chiếc áo này anh để quên không bỏ đi, chị đã mang nó để ra ngoài để làm giẻ lau. (Ảnh minh họa)

Câu nói của anh khiến chị cảm thấy bị tổn thương ghê gớm. Chị biết anh không yêu thương gì chị. Nhưng sống với nhau bao lâu nay, vợ chồng không có tình thì cũng phải có nghĩa chứ. Miệng anh nói vậy nhưng trong thời gian chị mang thai, anh cũng khá quan tâm đến chị. Nửa đêm mưa gió, anh lặn lội đi mua cho chị củ khoai lang nướng khiến chị hạnh phúc đến rớt nước mắt. Không biết hành động này của anh là vì con hay vì chị, chị chỉ cần anh có trách nhiệm như thế mà thôi.

Con trai chị chào đời khỏe mạnh. Anh yêu chiều, nâng niu con lắm. Mối quan hệ của anh chị cũng dần được cải thiện hơn. Nhưng chị chưa kịp vui mừng thì…

Hôm ấy chị dọn tủ quần áo, xếp ra những chiếc không còn mặc nữa để cất đi. Vô tình, chị nhìn thấy một chiếc áo sơ mi rất lạ, được gấp gọn gàng dưới đáy tủ. Chị lấy nó ra xem thì thấy áo đã bị rách và có rất nhiều vết ố vàng. Nghĩ bụng chắc chiếc áo này anh để quên không bỏ đi, chị đã mang nó để ra ngoài để làm giẻ lau. Đúng lúc ấy thì anh cũng vừa về tới:

– Cô làm cái quái gì thế hả? Sao lại tự tiện động vào đồ của tôi.

– Em… Em thấy nó cũ quá, vừa bẩn vừa rách nên định mang ra làm giẻ lau anh ạ!

gie-lau-blogtamsuvn

Tệ hơn, nó lại là kỉ niệm của anh và người yêu cũ. Anh sống với chị nhưng trái tim lại luôn hướng về một người con gái khác. (Ảnh minh họa)

Bốp… Anh cho chị một cái tát trời giáng khiến chị ngã rúi rụi:

– Cô có biết chiếc áo này là của người con gái tôi yêu tặng tôi không? Cái gì, giẻ lau ư? Cô nhìn lại đi, xem cô và cái áo rách ấy, cái nào giống giẻ lau hơn.

Từng lời anh nói như dao sắc cứa vào tim chị. Đúng là chị đã sai nhưng là do chị không biết lai lịch của chiếc áo. Tệ hơn, nó lại là kỉ niệm của anh và người yêu cũ. Anh sống với chị nhưng trái tim lại luôn hướng về một người con gái khác. Và vì người con gái ấy, anh sẵn sàng sỉ vả chị chẳng thương tiếc.

Anh cầm chiếc áo ném thẳng vào mặt chị:

– Nhiệm vụ của cô là giặt sạch nó cho tôi. Trước khi tôi về, nếu nó không thẳng thớm, treo gọn gọn gàng trong tủ thì cô cứ liệu hồn đấy!

Dứt lời, anh lạnh lùng bước đi. Bị bỏ lại trong phòng, nước mắt chị rơi lã chã. Chị cầm chiếc áo trên tay mà trái tim tan nát. Anh nói đúng, chị là giẻ lau chứ không phải chiếc áo. Chị không biết có nên tiếp tục làm người vợ giẻ lau trong mắt anh nữa không hay buông tay để làm một chiếc áo lành lặn?

Theo Một thế giới

Tin liên quan

Loading...