• Home|

Cuộc đoàn tụ muộn màng của vợ chồng tôi sau 2 năm chia xa trong hận thù

01/08/2016

Sau 2 năm sống trong hận thù, cuối cùng tôi cũng gặp lại anh. Nhưng cuộc đoàn tụ của chúng tôi đã quá muộn màng.

Đọc bài của bạn Tường Vy, tác giả bài viết “Đêm cuối cùng nghẹn ngào bên chồng”, tôi lại ứa nước mắt. Vợ chồng bên nhau là điều quý nhất, nếu bạn còn yêu chồng, hãy mạnh dạn đến cùng anh ấy. Đừng để hối hận như tôi bây giờ.

Tôi cũng từng có một gia đình hạnh phúc. Chồng tôi làm nhân viên cơ khí, công việc tương đối nặng nhọc và nhiều nguy hiểm. 

Tuy vậy, anh vẫn dành thời gian cho vợ con. Tôi làm kế toán cho một công ty nước ngoài. Lương cao thật nhưng tôi thường hay bị đau đầu vì áp lực công việc quá nhiều. Mỗi đêm về nhà, tôi chỉ muốn nằm vật ra rồi nhắm mắt nghỉ ngơi.

Những khi đó, chồng tôi sẽ xoa bóp đầu rồi massage mặt cho tôi dễ chịu. Chính anh cũng đã “mặt dày” đi học massage tại một tiệm làm tóc nữ chỉ vì thương vợ. Mọi công việc nhà, chăm sóc con cái cũng do một tay anh đảm nhiệm.

Tôi cứ tưởng, chúng tôi sẽ hạnh phúc mãi mãi như vậy. Nào ngờ…

Cách đây 3 năm, chồng tôi bỗng nhiên thay đổi tính tình. Anh nhăn nhó, cau có và hay mắng chửi tôi. Lần đầu tiên bị chồng nạt, tôi từ ngạc nhiên đến bàng hoàng vì không thể tin được.

chia tay

Cuộc sống hôn nhân rơi vào ngõ cụt khi chính chồng tôi đòi chia tay. (Ảnh minh họa)

Từ lần đó, tôi làm gì không vừa ý là bị anh chửi. Thậm chí, anh còn tát tôi chỉ vì tôi nấu canh quá mặn. Cuộc sống hôn nhân rơi vào ngõ cụt khi chính chồng tôi đòi chia tay. Mọi chuyện diễn biến quá nhanh nên tôi không chấp nhận.

Một hôm, khi tôi đang cho con ăn thì chồng tôi về. Đi cùng anh là một người phụ nữ trẻ, đẹp hơn tôi nhiều. Anh ngang nhiên dẫn người đó đến trước mặt tôi và nói đó là người tình của anh. Anh muốn ly hôn để còn dọn đến ở với người đó.

Tôi sửng sốt, đau đớn và hận chồng tận xương tủy. Ngay đêm đó, tôi và con gói ghém đồ đạc bỏ đi trước sự chứng kiến của chồng tôi và nhân tình.

Chúng tôi hoàn tất thủ tục ly hôn trong một thời gian ngắn sau đó. Tất cả mọi người đều bất ngờ tột độ khi biết tin chúng tôi chia tay. Chồng tôi đã để lại toàn bộ căn nhà và xe, tiền tiết kiệm cho tôi. Cái anh cần là tự do để đi cùng người tình. 

Anh cũng chuyển vào Sài Gòn ngay sau ngày có giấy quyết định. Tôi còn tự cười mình khi quá ngây thơ tin tưởng chồng để bị đánh một đòn đau như thế. Cũng vì chồng, tôi mất hoàn toàn niềm tin vào đàn ông.

Tôi sống đơn thân suốt 2 năm để nuôi con và không nhận được một tin tức gì về chồng mình nữa. 

Vào một ngày chủ nhật 2 tháng trước, tôi nhận được cú điện thoại từ số lạ. Người phụ nữ bên đầu dây cứ ngập ngừng mãi mới chịu nói. 

Chồng tôi đang sống những ngày cuối cùng tại bệnh viện ở Sài Gòn. Cô ấy hy vọng tôi đưa con ra thăm cha nó lần cuối bởi anh rất muốn nhìn thấy tôi và con. Tôi cười mỉa, bảo cô ta muốn lừa tôi nữa sao. Sau một lúc nói chuyện, tôi mới biết được sự thật.

chia tay

Gia đình tôi đoàn tụ trong những ngày cuối cùng của anh. (Ảnh minh họa)

Hóa ra, chồng tôi phát hiện ung thư phổi trong một lần khám sức khỏe tổng quát. Anh giấu nhẹm chuyện này đi và tìm mọi cách thúc ép tôi ly hôn vì không muốn làm khổ tôi.

Cô gái anh đưa về hôm đó không phải là nhân tình mà là em gái của một người bạn với anh. Anh chuyển vào Sài Gòn điều trị nhưng không thành công. Bây giờ thời gian của anh chỉ tính bằng ngày. 

Những lời cô ấy nói giống như mũi dao đâm vào tôi. Ngay hôm sau, tôi xin nghỉ nửa tháng và dẫn con vào Sài Gòn. Người nhà chồng đón rồi đưa tôi vào thẳng viện. Nhìn chồng xanh xao, ốm đến mức chỉ còn xương bọc da, hai tay gắn đầy dây, tim tôi như thắt lại. Con trai tôi hơn 2 năm mới gặp ba nên chạy ào vào ôm anh. Gia đình tôi đoàn tụ trong những ngày cuối cùng của anh.

Một tuần sau, chồng tôi mất. Trước khi chết, anh còn gắng gượng xin lỗi tôi. Ngày đưa tang anh, tôi khóc vật vã vì ân hận, vì xót xa và vì tôi nhận ra mình vẫn còn thương chồng rất nhiều.

Hiện giờ, chỉ cần nhìn thấy tên ai giống tên anh hay chỉ cần nghe kể về anh, tôi lại khóc. Hối hận lắm. Cả đời này, có lẽ tôi cũng chẳng quên được anh.

Theo Trí thức trẻ

Tin liên quan

Loading...