• Home|

Đắng lòng khi biết lý do mẹ chồng luôn bắt tôi đi mua đồ ở siêu thị

26/06/2016

Chưa khi nào tôi lại mất niềm tin và cảm thấy bị xúc phạm như lúc này.

22 tuổi, tôi kết hôn, rồi lại mang bầu và sinh con luôn. Nên thành ra 25 tuổi, cho dù tốt nghiệp đại học nhưng vẫn là kẻ ăn bám, sống phụ thuộc vào chồng và nhà chồng.

Người ngoài nhìn vào ai cũng khen tôi là sướng, tốt phúc khi lấy được chồng giỏi giang, gia đình chồng có điều kiện. Và tôi cũng thấy mình thật may mắn khi được là vợ anh, là con dâu của bố mẹ.

Cả bố mẹ chồng tôi đều là dân kinh doanh, nên gia đình có điều kiện kinh tế. Sau khi tôi về làm dâu, mọi công việc nhà cửa, cơm nước, nội trợ mẹ giao lại cho tôi quán xuyến, còn mẹ chỉ hướng dẫn và quan sát. Từ khi ở nhà bố mẹ đẻ, tôi cũng thường xuyên làm việc nhà nên cũng không đến nổi đoảng lắm, mẹ chồng chưa khi nào phải buồn lòng. 

Về nhà chồng, ban đầu tôi cũng choáng về cách sinh hoạt, chi tiêu của gia đình. Mang tiếng là giàu, có điều kiện nhưng một ngày, mẹ chồng chi tiêu sinh hoạt trong một khoản tiền nhất định. Và số tiền ấy không lớn hơn bên gia đình tôi là mấy.

Một tuần sau khi tôi làm dâu, mẹ giao việc đi chợ, cơm nước cho tôi. Hằng sáng, mẹ đưa tiền chợ và lên thực đơn sẵn, tôi chỉ việc mua về chế biến. Phần vì chưa thạo chợ búa nên tôi thường mua đắt, tốn kém và bị hụt số tiền mẹ đưa cho. Mẹ không những không trách mà còn động viên tôi dần dần sẽ quen. 

mẹ chồng

Tôi cũng thấy mình thật may mắn khi được là vợ anh, là con dâu của bố mẹ. (Ảnh minh họa)

Khi tôi mang thai, mẹ nói không nên mua thức ăn ngoài chợ, bởi chưa được kiểm dịch kỹ càng. Ăn đồ trong siêu thị đảm bảo, có xuất xứ, nguồn gốc nên yên tâm. Rồi mẹ còn dặn dò tôi cẩn thận, đi mua nhớ lấy hóa đơn để mình còn kiểm tra hàng hóa, nhỡ có vấn đề gì còn có cái đối chứng với nhân viên siêu thị. Suốt mấy năm qua, tôi vẫn tin đó là tính cẩn thận của mẹ, khiến tôi còn trầm trồ ngưỡng mộ. Nhưng khi biết được sự thật, làm tôi buồn vô hạn.

Sau khi được mẹ nói nên mua đồ siêu thị, thì dù nhà xa, bầu bí nhưng tôi vẫn cần mẫn, sáng nào cũng đến đó mua đồ theo thực đơn mẹ lên sẵn, rồi về đưa hóa đơn mua hàng cho mẹ. Chồng và bố chồng tôi đều nói mua đồ siêu thị không tươi ngon bằng ngoài chợ, nhưng mẹ vẫn nhất nhất làm theo ý mình. Từ gói tăm, đến những vật dụng lớn, tôi đều đến siêu thị mua và lấy hóa đơn về.

Suốt 4 năm qua, tôi cứ chăm chỉ, ngoan đạo làm theo lời mẹ chồng mà chưa một lần nghi ngờ, cãi lại. Cho đến cách đây mấy hôm, nhà có cô cháu họ của mẹ chồng ở xa về chơi. Ăn cơm xong, mẹ chồng nói tôi chạy ra siêu thị mua hoa quả tráng miệng, tôi đi ngay, nhưng mẹ chồng vẫn dặn với: “Ra siêu thị mua con nhé”, mặc cho chồng tôi và chị họ gàn. Tôi dắt xe ra đến cổng thì chồng nói vào chơi với con để anh đi mua hộ.

Tôi quay vào đến sảnh thì nghe mẹ và chị họ đang nói chuyện, nên không tiện bước vào. Chị ấy nói sao mẹ tôi cứ thích mua đồ siêu thị, chắc gì đã tươi, ngon và có xuất xứ như quảng cáo đâu. Thì mẹ chồng tôi thở dài sườn sượt nói: “Ôi dào, dì cũng có thích đâu.

Nhưng cực chẳng đã mới phải làm thế. Hồi đầu, đưa tiền cho nó đi chợ nhưng cứ thâm hụt suốt. Nó bảo mua bao nhiêu biết vậy, chứ ai mà kiểm tra được. Mua siêu thị không tươi lắm, nhưng được cái kiểm tra được tiền. Có ăn bớt hay không là biết ngay”. 

mẹ chồng

Hóa ra, mẹ muốn kiểm soát chuyện chợ búa, tiêu tiền của tôi nên mới bắt mua đồ siêu thị như vậy. (Ảnh minh họa)

Nghe rồi, chị họ cười đáp: “Dì cẩn thận quá, con cái chứ ai mà phải chặt chẽ thế. Cháu thấy em ấy thật thà chăm và ngoan mà”. Nhưng mẹ chồng tôi vẫn tiếp lời “Không tin được, Nó không công ăn việc làm, nhỡ đâu nó bớt tiền chợ, giấu làm vốn riêng hay mang về quê cho bố mẹ thì sao?”

Nghe từng lời nói của mẹ chồng, nước mắt tôi cứ thế lã chã rơi. Hóa ra, mẹ muốn kiểm soát chuyện chợ búa, tiêu tiền của tôi nên mới bắt mua đồ siêu thị như vậy. Còn nữa, mẹ chẳng tin tưởng, yêu thương gì tôi như những gì bà thể hiện, mà sau đó là cả một sự dè chừng, nghi hoặc.

Chưa một lần tôi gây ra lỗi hay tiêu tiền mà không có lý do chứ đừng nói gì đến chuyện bớt tiền chợ mẹ đưa để mang về cho bố mẹ. Tôi thấy mất niềm tin và bị xúc phạm khi mẹ nghĩ sai về mình. Cứ thế tôi chỉ biết đứng im lặng mà khóc, cho đến khi chồng tôi trở về, rồi lầm lũi theo anh vào nhà.

Mấy ngày nay, chồng thấy tôi buồn, gặng hỏi lý do, nhưng tôi không biết trả lời anh thế nào? Theo mọi người, tôi có nên kể cho chồng mọi chuyện rồi nói chuyện thẳng thắn với mẹ chồng không? Chứ thực tình, tôi không muốn sống trong cảnh ngờ vực, đề phòng như thế này nữa.

Theo Trí thức trẻ

Tin liên quan

loading...