• Home|

Đau xót vì cái đầu trọc và nụ cười đầy nước mắt của vợ

26/10/2016

Tôi mỉm cười bảo vợ tóc rồi sẽ mọc lại, dù cô ấy có tóc hay không thì tôi vẫn thương như ngày nào. Nghe tôi nói, Lan cũng yên tâm phần nào. Nhưng chỉ đến khi ngồi một mình, tôi mới dám bật khóc...

Tôi kết hôn với Lan đến nay đã được bảy năm và có một bé gái 4 tuổi. Cả 2 vợ chồng đều làm chung tại một xưởng gỗ tư nhân, tôi làm tài xế còn Lan là kế toán. Cuộc sống hai chúng tôi tuy không giàu có nhưng lúc nào cũng ngập tràn niềm vui hạnh phúc. Nhất là từ khi con gái ra đời thì niềm vui ấy lại càng nhân lên gấp bội. Tôi ao ước tổ ấm của mình luôn như thế bên người vợ hiền và đứa con bé bỏng, đáng yêu.

Thế nhưng cuộc đời không ai sẽ lường trước được điều gì xảy đến. Một năm trước, Lan bỗng nổi các cơn ho triền miên. Ban đầu vợ chồng tôi đều nghĩ là vợ bị cảm cúm nên việc ho hen là chuyện bình thường, chỉ cần uống vài viên thuốc là khỏi. Nhưng thật kỳ lạ là sau bao nhiêu liều thuốc từ Tây sang Đông thì Lan vẫn không dứt được cơn ho và ngày càng dữ dội hơn. 

Cô ấy trong ngày càng ốm yếu, xanh xao và gầy đi rất nhiều. Tôi đã động viên Lan đi bệnh viện khám xem sao nhưng cô ấy một mực từ chối rồi bảo tôi không sao cả. Lan nói rằng cô ấy đã đi khám, bác sĩ nói chỉ bị viêm phế quản, uống thuốc là khỏi. Nghe vợ nói tôi cũng yên tâm phần nào nhưng cho đến một ngày, tôi bắt đầu thấy vợ có triệu chứng lạ. Lan liên tục chạy vào phòng vệ sinh rồi nôn thốc nôn tháo hết thức ăn khi vừa cho vào miệng. Bước ra khỏi phòng, tôi thấy Lan như người mất hồn, đầu tóc rũ rượi rối như tơ vò. Cô ấy dường như kiệt sức rồi ngã quỵ bên tường. Tôi hốt hoảng bế Lan lên phòng rồi gọi điện cho mẹ tới chăm sóc cháu để đưa vợ đi viện. 

nước mắt

Lan bảo với tôi rằng cô ấy chỉ mong thời gian ngắn ngủi này được ở bên gia đình chứ không muốn nằm dài trong bệnh viện, chờ ngày ra đi. (Ảnh minh họa)

Trong lúc lục tìm giấy tờ tùy thân cùng thẻ bảo hiểm thì tôi phát hiện có một tập hồ sơ to được giấu kín dưới mấy lớp áo quần. Mở hết giấy tờ bên trong ra, tôi choáng váng phát hiện đó là các tấm phim Xquang của Lan, có vài đốm đen, tôi cũng không hiểu là gì. Bên cạnh còn có cả phiếu kết quả nhưng đã bị xé hết phần lời nhận xét của bác sỹ. Tôi vội vàng bỏ hết giấy tờ đó xuống giường rồi tức tốc gọi xe cứu thương chở vợ đến bệnh viện.

Hơn một giờ đứng ngoài phòng khám, tôi dường như ngã quỵ khi bác sĩ bước ra rồi khuyên tôi nên hết sức bình tĩnh để lắng nghe kết quả. Tai tôi bị ù đi, nước mắt chảy xuống lúc nào không hay khi nghe bác sĩ nói Lan bị ung thư phổi và cần phải làm thủ tục để nhập viện điều trị ngay kẻo không kịp. 

Tôi bước vào phòng bệnh, bên cạnh Lan đang mở to đôi mắt. Tôi không dám nhìn thẳng vào mắt vợ để quát mắng cô ấy vì đã giấu giếm bệnh tình mà không nói cho tôi biết. Lan nằm đó nhưng cô ấy vẫn cứ cố gắng gượng cười như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Cô ấy biết thế nào cũng có ngày hôm nay nên đã không chịu nhập viên khi biết chuyện.

Lan bảo với tôi rằng cô ấy chỉ mong thời gian ngắn ngủi này được ở bên gia đình chứ không muốn nằm dài trong bệnh viện, chờ ngày ra đi. Nghe Lan nói mà nước mắt tôi trào ra vì xót xa.

Một tuần nằm điều trị tại bệnh viện, bác sỹ khuyên tôi nên để vợ tiến hành phương pháp xạ trị để mong kéo dài thời gian sống sót. Bác sỹ còn nói đây chỉ là phương pháp duy nhất để cứu vãn tình thế còn kết quả ra sao thì mọi người nên sẵn sàng tinh thần để đón nhận. Tôi đồng ý ký tên vào đơn đề nghị, chỉ cần Lan còn có tia hi vọng để ở bên cạnh bố con tôi thì dù là phương pháp nào thì tôi cũng sẽ để vợ tiến hành.

Hơn một tháng ra vào bệnh viện để tiến hành các đợt xạ trị ung thư, trông Lan trở nên rất ốm yếu và sụt cân liên tục. Phần vì cô ấy phải tiêm thuốc vào người, phần vì lo nghĩ cho hai bố con tôi. Tôi đã cố gắng động viên vợ vượt qua khó khăn trước mắt để có kết quả tốt nhất. Chỉ có điều, mới trải qua hai đợt xạ trị thì tóc của vợ tôi dường như rụng gần hết. Sợ Lan bị tổn thương, tôi đã bảo bác sỹ dùng khăn bịt kín đầu của vợ lại để cô ấy không hụt hẫng. Lan rất yêu mái tóc của cô ấy, mái tóc đen dài óng ả, đẹp vô cùng. Nếu giờ phát hiện ra tóc rụng gần hết thì cô ấy chắc sẽ đau đớn và buồn tủi vô cùng.

Nhưng trong một lần, khi y tá đưa vợ tôi đi tắm rồi thay áo quần đồng thời tháo khăn bịt đầu của Lan xuống. Khi đi ngang cửa kính của bệnh viện, Lan phát hiện đầu mình đã không còn một cọng tóc, bỗng hét toáng lên rồi khóc thảm thiết, nước mắt rơi như mưa. 

Nhìn thấy vợ đau đớn mà tôi cũng chảy nước mắt theo. Đứa con đứng bên cạnh thấy vậy, vô tình hỏi sao mẹ lại bị trọc đầu mà làm tim tôi trở nên quặn thắt. 

nước mắt

Một hồi sau lại thấy cô ấy ngước mắt lên rồi hỏi tôi nếu không còn tóc dài nữa thì anh có còn yêu em không? (Ảnh minh họa)

Cả buổi hôm ấy, tôi chỉ thấy Lan cúi mặt rồi lặng thinh khóc. Một hồi sau lại thấy cô ấy ngước mắt lên rồi hỏi tôi nếu không còn tóc dài nữa thì anh có còn yêu em không? Câu hỏi của Lan làm tôi đau xót. Tôi bảo vợ rằng tôi chỉ mong ước vợ khỏe mạnh, tóc rồi sẽ mọc lại, dù cô ấy có tóc hay không thì tôi vẫn thương như ngày nào. Nghe tôi nói, Lan cũng yên tâm phần nào. Nhưng chỉ đến khi ngồi một mình, tôi mới dám bật khóc. Tôi trách sao cuộc đời này thật quá tàn nhẫn khi để một người phụ nữ hiền từ như Lan mắc phải căn bệnh quái ác ấy. 

Ngày hôm sau, tôi nhờ mẹ ở lại chăm sóc cho Lan để đi có chút việc. Đến chiều khi trở lại bệnh viện, ai cũng nhìn tôi với cặp mắt lạ lẫm. Nhiều người kêu tôi bị hâm, số khác biết chuyện lại cảm thông. Tất cả cũng chỉ vì cái đầu trọc của tôi khiến họ tò mò. Tôi đã quyết định đi cạo trọc đầu tóc của mình. 

Tôi nghĩ nếu mình làm như vậy thì Lan sẽ không cảm thấy tủi thân và mặc cảm nữa. Khi tôi mở cánh cửa phòng Lan nằm thì ngay tức khắc tôi đã thấy vợ cười, dù nụ cười đó vô cùng hiền dịu nhưng chứa đầy nước mắt. Lan không hỏi lý do tại sao tôi cạo trọc đầu mà chỉ nắm lấy tay tôi rồi sau đó lại khóc.

Thời gian còn lại tôi không biết Lan sẽ trụ lại thế giới này được bao lâu nhưng những gì có thể làm được cho vợ thì tôi sẽ cố hết sức. Tôi không muốn cả hai phải nghĩ đến những chuyện đau buồn nào cả. Vì chỉ cần một tia hi vọng dù là nhỏ nhất thì tôi sẽ vẫn cố gắng hi vọng để vợ sớm vượt qua nỗi đau trước mắt.

Cám ơn các bạn đã lắng nghe chia sẻ của tôi.

Theo Trí thức trẻ

Tin liên quan

Loading...