• Home|

Đêm động phòng hoảng hồn với thứ quái dị rơi ra từ người vợ

15/10/2016

Khi tôi và cô ấy đang hăng say với cuộc chiến của “đêm tân hôn” bỗng nhiên vợ tôi la oai oái. Tôi hoảng hồn chưa biết cô ấy xảy ra chuyện gì thì nhìn thấy một thứ kỳ quái ở dưới…

Chào độc giả mục tâm sự,

Tôi mới cưới vợ. Ai cũng nghĩ lấy được vợ đẹp là niềm hạnh phúc và tự hào của bất kỳ gã đàn ông nào. Thế nhưng, với tôi là khác. Từ hôm cưới vợ đến nay, ngày nào tôi cũng chìm trong men rượu. Về nhà nhìn thấy mặt cô ta là tôi thấy ghê sợ, khinh bỉ.

Tôi quen cô ấy khi vào làm việc ở một công ty truyền thông nổi tiếng miền Bắc. Vợ tôi làm MC trong công ty, xinh xắn, cao ráo. Lúc mới nhìn thấy cô ấy, tôi bị hút hồn bởi đôi mắt đen láy biết cười, nụ cười duyên ngẩn ngơ, dáng người thanh tú và ăn mặc rất giản dị.

Không cần phấn son lòe loẹt, chỉ cần em cười là đủ khiến khối gã đàn ông đổ rạp rồi. Tôi ngay khi thấy em đã quyết sẽ theo đuổi để có được em làm vợ. Những ngày đầu, em khá kiêu kỳ khi đi làm đều có xe sang đưa đón. Tôi bắt đầu thấy nản lòng khi nghe anh em cơ quan kháo nhau em đang cặp với một đại gia có tiếng trong thành phố. Mấy gã đó tặc lưỡi tiếc rẻ khi kể về nàng.

Tôi nghe xong chỉ tức anh ách khi em trong trắng ngây thơ như thế mà có thể cặp đại gia được như lời mấy gã đó, tôi không tin. Chính vì thế mà tôi quyết săn đón nàng đến cùng.

Hễ tan làm, xe đưa đón cô ấy là tôi phóng xe theo đến lúc em bước xuống xe vào nhà. Nhà cô ấy là biệt thự cổ ngay trên phố, nhìn vào là tôi biết em đẹp đài các của cô gái gốc Hà Nội và cái xe sang đám đồng nghiệp kháo nhau đó là người lái xe giúp việc nhà em chứ không phải ai khác. Sau này yêu em rồi tôi mới biết đó là cách quản cô gái rượu của ba em.

Một lần, tôi mạnh dạn mời em ăn trưa cùng và lạ lùng là em mỉm cười gật đầu đồng ý. Sau hôm đó, cứ hễ gặp nhau là em mỉm cười với tôi. Rồi những cuộc hẹn nhiều hơn, em trốn đi cùng tôi và tôi đèo về chứ chẳng chịu lên xe sang về như mọi khi nữa.

dong phong blogtin

Ngày em dẫn tôi về ra mắt, bố em dặn dò rất nhiều, từ việc phải chăm lo em như thế nào, không được vượt quá giới hạn khi chưa cưới, không được làm “con gái rượu” của ông tổn thương. Thật may mắn là tôi đã lọt mắt xanh của bố vợ, được chấp thuận luôn vì tôi vốn dĩ cũng con nhà có vai vế. Là thiếu gia nhưng chẳng bao giờ tôi phô trương danh thế mà ngày ngày chạy một con xe dream đi làm.

Yêu nhau 4 tháng thì chúng tôi làm đám cưới luôn vì bố mẹ em cũng nóng lòng, gia đình tôi cũng muốn tôi sớm ổn định để sinh con cho ông bà chăm lúc còn khỏe.

Cưới được vợ đẹp lại ngoan nên tôi hãnh diện lắm. Bạn bè ai cũng khen tôi may mắn, đồng nghiệp ghen tỵ vì người đẹp cuối cùng đã thuộc về tay tôi. Đám cưới được tổ chức linh đình ở một khách sạn lớn, mọi chi phí cho đám cưới đều do bố vợ tôi chịu hết. Sở dĩ ông muốn làm như thế vì không vừa được theo ý mình là tổ chức đám cưới hoành tránh nhất cho cô “con gái rượu” vừa để đối tác làm ăn của ông nể trọng. Bởi gia đình tôi vốn gia giáo nên muốn tổ chức đơn giản, nhưng bố vợ lại làm kinh doanh nên đành để thông gia chủ trì.

Đêm tân hôn, đêm đầu có vợ bên cạnh, tôi vui mừng lắm. Vậy là sau bao lâu theo đuổi, cuối cùng tôi cũng đã có được cô ấy ở bên mình. Khi hạnh phúc ngập tràn, tôi kéo cô ấy vào phòng cưới luôn. Cảm giác rạo rực vô cùng khi nghĩ tới giây phút đầu tiên bên vợ đẹp.

Khi cả hai đang hăng say với cuộc chiến của “đêm động phòng” bỗng nhiên vợ tôi la oai oái. Tôi hoảng hồn chưa biết cô ấy xảy ra chuyện gì thì nhìn thấy một thứ kỳ quái ở dưới ga giường rơi ra từ người vợ tôi. Cái thứ đó còn có màu đỏ như màu máu. Tôi ngồi thừ người nhìn cái thứ đó khi hiểu được sự thật người vợ ngoan ngoãn, xinh đẹp của mình.

Vợ tôi lúc đó ú ớ không dám thốt lên lời nào rồi ôm mặt khóc. Cô ta thanh minh hết nào là ngày trước đã từng yêu một người rồi trao thân cho gã kia. Nhưng gã kia đã phản bội khi sang Anh học và yêu cô gái khác. Bố cô ấy biết chuyện nên đã thuê người đưa đón hằng ngày như thế vì sợ cô ấy làm gì dại dột.

“Vì anh coi trọng trinh tiết nên em đã mua một cái màng trinh giả để vừa lòng anh. Em không đi vá lại vì sợ đau và biến chứng….” Từng lời cô ta thốt ra khiến tôi đau đớn thắt lòng, tất cả trào dâng một nỗi khinh bỉ, ghê tởm.

Vậy mà lúc yêu, khi nào cô ấy cũng rằng em sợ lắm, bố em lúc nào cũng muốn em là con gái ngoan…

Tôi chỉ muốn đuổi cô ta về luôn cho đỡ chướng mắt. Nhưng nếu làm như thế thì thiên hạ sẽ cười vào mặt tôi. Rằng mới lấy được vợ đẹp đã bị lừa trắng trợn như thế. Tôi phải làm sao cho hết cái nỗi nhục này, phải làm sao để không phải nhìn mặt thứ đàn bà giả dối, hư hỏng kia? Xin hãy tư vấn giúp tôi.

Theo Người đưa tin

Tin liên quan

Loading...