• Home|

Điếng người nghe điều ước của mẹ chồng và cô giúp việc

20/09/2016

Nghe những lời nói của hai người khiến tôi như phát điên. Phía mẹ chồng, thì tôi hiểu, bà không ưng tôi thật, còn Mai không biết cô ta đang đùa hay có những suy nghĩ đó trong đầu nữa.

Tôi năm nay 29 tuổi, thực sự ngoài có việc làm lý tưởng, thu nhập khá thì tôi tự nhận mình không được ưu điểm nào nữa. 

Tôi không khéo léo, đảm đang, lại là tuýp người lười việc nhà, tính tình bộc trực, thẳng thắn nên đôi khi làm mất lòng người khác. Mối quan hệ của tôi và mẹ chồng không tốt. Dĩ nhiên, không đến độ xung khắc suốt ngày, nhưng ở gần nhau lâu là khó chịu.

Mẹ chồng tôi là người kỹ tính, đảm đang và ngăn nắp. Bà sống ở ngoại tỉnh, còn tôi sống và làm việc trên thủ đô. Thỉnh thoảng tôi mới về thăm bà, hoặc bà mới lên chơi với chúng tôi vài ngày. Nhưng hễ ở gần tôi là suốt ngày bà càm ràm chuyện nọ chuyện kia. Trong khi công việc của tôi bận rộn, về tới nhà tôi chỉ muốn nghỉ, chẳng còn tâm trí nào để dọn dẹp nhà cửa, chăm lo nữ công gia chánh nữa. 

Còn bà thì luôn đặt hi vọng, mong chờ quá nhiều ở nàng dâu. Nhưng số tôi cũng may mắn, kết hôn xong, tôi được ở riêng ngay, nên cho dù mẹ chồng có khó chịu với tôi cũng chẳng làm gì được.

Gần đây, mẹ chồng lên chữa bệnh thì gia đình tôi thực sự rối tung. Ban đầu là việc đưa và đón bà đi viện. Thực ra không phải tôi trốn tránh trách nhiệm hay ỉ lại cho chồng, nhưng tôi còn phải đưa con đi học, đón con về, mà làm cách xa gần 15km. Vì vậy, tôi đưa bà đến viện từ 7 giờ sáng, nhưng tầm 8 giờ bà mới điều trị. Chiều 17 giờ tôi mới tan làm nên lúc đó mới tới đón bà được. Về đến nhà đã là 18 giờ. Mẹ chồng phải đợi ở viện ít nhất là 1 tiếng. Chính vì thế bà khá khó chịu, nói rằng tôi bỏ bà vạ vật trong viện, không quan tâm tới bệnh tình của bà.

mẹ chồng

Đến cả chồng tôi thấy Mai chăm sóc mẹ chu đáo, làm mẹ vui, hài lòng anh cũng để tâm, ưu ái cô ta nhiều lắm. (Ảnh minh họa)

Việc mẹ ca thán nhiều cũng khiến chồng tôi khó chịu, phần vì xót mẹ, phần vì căng thẳng nên anh cáu gắt, giận dỗi với tôi suốt ngày. Tôi quyết định thuê một người giúp việc chỉ đưa mẹ đi viện, ở đó chăm và đón mẹ về. Nhờ người quen giới thiệu, tôi thuê được Mai. Cô ấy mới tốt nghiệp đại học, chưa xin được việc làm, nhìn cũng xinh xắn, nhanh nhẹn, biết chiều lòng người khác nên mẹ chồng tôi quý lắm. Còn thực tâm, tôi thấy Mai khéo quá, sống không thật. Nhưng kệ, miễn sao mẹ chồng tôi ưng là được.

Một tuần nhận việc, Mai gần như lấy được lòng mẹ chồng tôi, có những hôm bà còn rủ cô ở lại ăn cơm, ngủ cùng bà. Suốt ngày, mẹ chồng cũng nói cái Mai ngoan, cái Mai nhanh nhẹn, xinh xắn, thậm chí là than thở: “Giá mà cái có đứa con trai nữa nhất định tôi bắt nó lấy cái Mai. Ôi giời, đúng là tôi không có phúc mà”. Mới đầu nghe, tôi cũng không buồn nhưng nghe đi nghe lại nhiều lần thực lòng tôi cũng thấy tủi thân.

Đến cả chồng tôi thấy Mai chăm sóc mẹ chu đáo, làm mẹ vui, hài lòng anh cũng để tâm, ưu ái cô ta nhiều lắm. Hôm đó, Mai bị hỏng giày, chồng tôi nói: “Em đi số bao nhiêu? Cùng cỡ chân với chị thì cứ mở tủ lấy giày của chị mà đi, chị nhiều lắm” (chị ở đây là tôi). Thế là cô ta vui vẻ lấy đôi giày bệt, mà khổ nỗi, đôi ấy chồng tôi đi công tác mua tặng. Anh cũng nhận ra, nhưng hào phóng nói cứ dùng luôn đi. Cô ta hí hửng, còn tôi thì tiếc, nhưng chồng đã nói thế rồi, tôi còn biết làm gì.

Rồi cứ được đằng chân lân đằng đầu, Mai cứ đến nhà tôi, sinh hoạt đi lại như nhà mình vậy. Có khi còn lấy cả vật dụng ở nhà tôi như ô, mũ bảo hiểm… đem về phòng trọ của mình. Nếu hỏi thì cô ấy mang trả, còn không thì thôi luôn. Nhưng tôi cũng chẳng phải là người tính toán, nên thường lờ đi mọi chuyện.

mẹ chồng

Nghe những lời nói của hai người khiến tôi như phát điên. (Ảnh minh họa)

Nhưng cho đến hôm vừa rồi, nghe được câu chuyện của mẹ chồng và Mai, tôi thực sự không muốn để cô ta vào nhà mình nữa. Hôm ấy là chủ nhật, Mai vẫn qua nhà chơi với mẹ. Tôi nấu cơm, dọn dẹp, thì cô ta nói tôi phải làm thế này thế khác, cứ như cô ấy mới là chủ nhà vậy. Tôi bực mình nên nói: “Em lên nhà chơi với mẹ chị đi”. Thế là mẹ chồng và Mai vào phòng nói chuyện.

Lúc mang quần áo lên phơi, ngang qua phòng mẹ, nghe Mai nói: “chị Duyên đoảng bác nhỉ, chả biết làm gì”. Mẹ chồng tôi được thế cũng tiếp lời: “Ôi dào, nó mỗi cái kiếm tiền giỏi thôi, còn không chấp nhận được gì cả. Bác chỉ ước thằng N với nó ly dị đi, thằng N dư sức lấy được vợ ngon gấp 10 lần. Phải như cháu bác mới ưng”.

Rồi họ cười khúc khích. Chưa hết, Mai còn nói: “Nếu anh chị ý bỏ nhau thật, cháu tình nguyện làm con dâu bác. Cháu quý anh N với bác nhiều lắm”. Rồi cô ta còn sà vào ôm lấy mẹ chồng tôi.

Nghe những lời nói của hai người khiến tôi như phát điên. Phía mẹ chồng, thì tôi hiểu, bà không ưng tôi thật, còn Mai không biết cô ta đang đùa hay có những suy nghĩ đó trong đầu nữa. Tôi gợi ý, cho Mai nghỉ việc, nhưng cả chồng và mẹ chồng đều phản đối, nói tôi quá đáng. Song tôi cứ nhất quyết đòi đuổi. Vì chuyện này mà chồng và mẹ chồng đều giận tôi. Buồn quá mọi người ơi!

Theo Trí thức trẻ

Tin liên quan

loading...