• Home|

Đọc bài này xong chồng bạn sẽ khóc và biết yêu thương vợ hơn gấp ngàn lần

02/09/2016

(Blogtamsu) - Vừa bước vào hành lang phòng sinh khoa sản, anh đã rùng mình trước những hình ảnh ấy. Những người phụ nữ với chiếc bụng bầu nặng nề đang lê từng bước rệu rã, oằn mình gánh lấy cơn đau đẻ.

Anh và chị cũng như nhiều cặp vợ chồng khác, hai người tiến đến hôn nhân là vì tình yêu. Anh cho rằng nó sẽ là nền tảng vững chắc nhất cho cuộc hôn nhân sau này của hai người. Anh đã đúng, nhưng nó chỉ được một thời gian đầu. Cho tới khi chị mang bầu đứa con đầu lòng.

Lúc chị báo tin có thai, anh vui mừng lắm. Mừng đến phát khóc lên ấy. Cảm giác được làm bố anh nghĩ nó lại tuyệt vời và hạnh phúc đến như vậy. Anh gọi điện loạn lên, báo tin cho tất cả người thân và họ hàng của mình. Hình như chưa đủ, anh còn muốn đứng giữa đường hét lên thật to để mọi người chia sẻ niềm vui này với anh. Nhưng anh lại sợ họ nghĩ anh bị khùng thì khổ.

Công việc của anh khá bận rộn, anh thường xuyên phải đi công tác. Một tuần có 7 ngày thì có khi anh đi tới 4, 5 ngày. Còn những ngày kia thì anh tiếp khách về muộn. Vì vậy anh đâu có biết rằng chị bị ốm nghén, ốm nghén dữ dội lắm. Chị nôn ra mật xanh mật vàng, đắng ngắt, người chị cứ héo rũ như tàu lá. Anh thấy chị không chịu ăn lại nghĩ ngay tới chuyện mấy chị làm cùng bầu bí ăn theo chế độ vì sợ béo, sinh xong khó giảm. Anh đâu có biết rằng là chị không ăn được ấy chứ. Bởi anh, hình như bận rộn quá nên chẳng để ý đến chị mấy.

43-do-blogtamsuvn.jpg1

Bất giác anh rùng mình. Anh nghĩ thêm cả về những vết rạn kia. (Ảnh minh họa)

Xem thêm >>> Thấy mẹ đau quặn sau ly nước của vợ, chồng túm tóc ấn đầu vợ vào xô nước để rồi bật khóc khi thấy mẹ nôn ra thứ ấy

Rồi cơ thể chị bắt đầu xuất hiện những vết rạn. Chằng chịt, chi chít, đen đen, thâm thâm nhìn thật khủng khiếp. Anh chỉ nhìn thấy những vết rạn ấy mà không biết quá trình nó xuất hiện nên anh thấy nó thật kinh khủng. Anh sợ nó đến mức chẳng dám chạm vào bụng chị, hôn lên vòng bụng từng khiến anh mê mẩn. Ngày chị trở dạ sinh con, anh cũng không có mặt vì chuyến công tác không thể hủy. Anh về thì mẹ anh đã báo chị mẹ tròn con vuông nên trong tiềm thức của anh,việc phụ nữ sinh nở không có gì là quá lo lắng.

Anh thấy việc nhà chị lo lắng được hết, bao gồm cả chăm con nên anh phó mặc hết cho chị. Thật ra thì thi thoảng chị cũng có nhờ anh việc này việc nọ nhưng anh nói anh không biết làm, anh đang bận việc nên chị lại thôi. Mà đúng là anh không biết làm, anh bận thật ấy chứ. Hình như anh không để ý thấy chị gầy hơn, xuống sắc hơn, mệt mỏi hơn. Cho đến ngày hôm ấy.

Một chị ở trong phòng anh đột ngột trở dạ sinh sớm vì bị trượt chân. Cả phòng toàn con gái, mình anh là con trai, gọi cấp cứu xong thì anh cũng leo luôn lên xe đó để tiện hỗ trợ đội ngũ bác sĩ. Vừa bước vào hành lang phòng sinh khoa sản, anh đã rùng mình trước những hình ảnh ấy. Những người phụ nữ với chiếc bụng bầu nặng nề đang lê từng bước rệu rã, oằn mình gánh lấy cơn đau đẻ. Tiếng la hét nghe thảm thiết vô cùng. Anh chợt nhớ đến lúc chị vượt cạn. Chắc lúc ấy chị cũng như thế này. Bất giác anh rùng mình. Anh nghĩ thêm cả về những vết rạn kia. Chắc nó đau lắm vì nó nứt da mà. Vợ anh lại còn rạn nhiều như vậy.

cuoi-khay-blogtamsuvn

Anh chợt thấy khóe mắt mình cay cay.  (Ảnh minh họa)

Anh trở về nhà tìm chị ngay lập tức nhưng chỉ nhận được mảnh giấy nhắn anh qua đón con bên nội vì bà ngoại ốm, chị phải về qua nhà gấp xem sao. Con khóc không chịu ăn khiến anh vất vả vô cùng. Đã thế, nhìn nhà cửa bề bộn, anh lại lắc đầu ngao ngán. Dọn dẹp xong, con cũng ngủ say, còn anh thì mệt thở ra đằng tai. Lúc này mới chợt nghĩ đến chị. Anh mới làm có một ngày mà đã mệt chịu không nổi. Trong khi chị đã làm điều này gần hai năm nay mà không hề kêu ca, than vãn lấy nửa lời.

Anh thấy mình thật tệ. Thời gian qua anh đã quá vô tâm với chị. Ừ thì công việc là quan trọng nhưng anh quên anh vẫn còn có một gia đình. Anh còn có vợ, có con, họ cần anh quan tâm, chăm sóc. Nhất là với chị, chị đã hy sinh quá nhiều. Chị mang nặng đẻ đau sinh cho anh một đứa con khỏe mạnh, còn thay anh chăm sóc tốt cho nó, phụng dưỡng bố mẹ hai bên. Vậy mà anh chỉ nhìn thấy những cái thuộc về bề nổi, chỉ là những thứ bên ngoài. Giống như đằng sau những vết rạn gớm giếc, thân hình sồ sề kia là những hy sinh lớn lao, là sự chịu đựng không ai thấu của chị. Anh chợt thấy khóe mắt mình cay cay. Yêu thương anh dành cho chị hình như bị anh biến thành nhạt nhẽo lâu quá rồi. Chị cũng vừa về tới với bộ dạng mệt mỏi. Chưa kịp hỏi anh ăn uống gì chưa, con thế nào thì anh đã lao đến ôm chặt lấy chị:

- Cho anh xin lỗi nhé vợ ơi!

Chị ngạc nhiên không hiểu có chuyện gì. Nhưng nhìn nhà cửa gọn gàng, con đã say giấc thì chị biết, ngày mai, cuộc sống của chị sẽ khác hơn, tốt hơn nhiều.

 Mây/ Theo Một thế giới

Tin liên quan

Loading...