• Home|

Em đã xin anh về nhà mà đúng không? Giờ thì nó chết rồi!

23/06/2016

Ngay lần đầu tiên anh đã phải lòng cô gái nhỏ nhắn, trắng trẻo và ngây thơ đó. Bất chấp rằng… cô không hề nhìn thấy gì cả. Có lẽ duyên phận đưa anh đến bên cô.

Mặc cho bao lời khuyên ngăn, anh quyết định tổ chức đám cưới với cô. Cô trong bộ váy cưới trắng tinh khiết, đẹp lộng lẫy đến bên anh… -Em bị mù, anh sẽ rất thiệt thòi khi phải lấy em đấy! Bây giờ anh hối hận vẫn còn kịp đấy. -Em đợi đi! Cả đời này anh cũng sẽ không hối hận! Anh áp những ngón tay mềm mại của cô lên má mình, thì thầm. Cô cười rạng rỡ…

 

Họ sống với nhau hai năm. Anh và cô đều mong chờ một đứa trẻ nhưng chưa thành hiện thực. Ngày nhận kết quả xét nghiệm, cô nép vào tay anh, bẽn lẽn như một đứa trẻ xấu hổ vì làm sai. -Là do em đúng không? Mức độ hormone của cô thấp nên khó thụ thai, nhưng khó không có nghĩa là không thể. Anh cười ôm cô vào lòng an ủi, dù sao cũng không thể giấu nổi thất vọng trong ánh mắt.

-Không ai có lỗi hết.

Một năm sau, vẫn không có dấu hiệu nào là họ sẽ có con. Anh là con một của gia đình. Mẹ anh vốn đã không thích cô nay lại càng có lý do để ghét. Ngày nào,lúc anh đi làm về mẹ anh cũng lấy chuyện đó ra để tra tấn. Cô lại quá ngoan ngoãn. Giống như nuôi một con mèo, nếu nó chỉ biết quanh quẩn bên bạn và tìm mọi cách để bạn hài lòng… bạn sẽ dần thấy chán nó… Anh mệt mỏi, dần dần anh sợ về chính căn nhà của mình. Là một tổng dám đốc của công ty, anh có hàng nghìn cái cớ để ở lại mà không sợ bị nghi ngờ. Và rồi đúng lúc đó thì Mai xuất hiện. Mai là nhân viên thực tập, trẻ trung và nóng bỏng khác hẳn cô vợ ở nhà của anh. Mai sà vào lòng anh là tự nguyện. Thật ra cái vẻ lãng tử của một công tử nhà giàu như anh đủ để bất cứ cô gái nào chết đứ đừ, dù tuổi tác cũng không thể che lấp được, bao nhiêu cô gái dù anh có vợ rồi vẫn si mê anh. Nhưng anh vẫn nhất kiến chung tình. Đêm đó là anh say… anh cảm thấy cần giải tỏa…. Không! Anh có thể cô nàng thực tập đó, nhưng Mai giống như thuốc phiện, thử một lần rồi lại hai, ba lần. Anh nghiện cái cảm giác đê mê, khoái lạc đó. Mai không bắt ép anh, cũng chả bẽn lên mấy khi ở bên anh. Ở bên Mai cũng không có những lời tra tấn của mẹ. Chỉ có điều chính anh cũng không biết là anh còn yêu vợ mình nữa không. Đôi khi anh nghĩ mình đã nhầm tình yêu và sự thương hại… -Khuya thế này rồi anh vẫn phải đi à?

Cô ôm ngang hông anh, hít nhẹ mùi hương nam tính trên áo anh. Có lẽ đã khá lâu Mẫn Nghi không được ôm anh như thế này.

-Ừ! Công ty có việc rất bận nên anh phải đi. Em ngủ đi! -Áo anh có mùi thơm rất lạ… Em chưa ngửi thấy bao giờ

Anh sững lại, là mùi nước hoa Channel quyến rũ của Mai.

-Nghi à… Chưa nói hết câu, cô đã nói chen -Nhưng cũng rất đặc biệt. Hôm nào anh tặng em một lọ nhé! Em cũng thích mùi này. -Ừm Tiếng ” ừm ” rất nhẹ. Có pha chút sợ hãi, bất lực, cảm thấy có lỗi.Cô buông tay anh. Căn phòng nhỏ chỉ còn nghe thấy tiếng bước chân anh xa dần..xa dần… Mai đón anh ở ngay trước cổng, tặng anh một cái hôn nồng nàn đến nghẹt thở. -Đừng! Vợ anh còn ở trên kia.

Anh chỉ lên cửa sổ tầng hai, sở dĩ anh biết là vì cô luôn có thói quen nhìn ra cửa sổ mỗi khi anh đi làm.Mai hơi nhìn lên, nhưng vẫn nhoẻn miệng cười khẩy một cái. Tự dưng anh lại nhớ đến nụ cười của Mẫn Nghi ở cái lần gặp đầu tiên và cả ngày cưới… Đang chìm đắm trong hồi ức thì Mai lên tiếng -Lo gì! Vợ anh bị mù mà. Không thấy gì hết đâu.

Mai nói đúng,chuyện anh ngoại tình cả công ty đều biết. Mẹ và chị gái anh cũng lờ mờ đoán ra chỉ trừ cô là vẫn không hay biết gì.

Tiếng chuông điện thoại reo lên làm gián đoạn trận cuồng hoan… -Kệ nó đi anh! Mai nhăn mặt, có lẽ cô ta khá bực tức vì Mẫn Nghi đã gián đoạn những dục vọng chưa được thỏa mãn. Nhưng tiếng chuông vẫn reo, một lần lại một lần nữa.

Anh với tay lên bàn với lấy điên thoại. Bên cạnh, Mai nũng nĩu hôn lên ngực anh. -Alo.. -Đêm nay anh vẫn phải duyệt hồ sơ à? Giọng cô vang lên nhỏ nhẹ. -Ừ! Em ngủ sớm đi.

Mai vẫn tiếp tục trêu đùa bằng cách vẽ những vòng tròn nhỏ lên bụng anh khiến anh rên lên những tiếng hoan hỉ nhỏ. -Đêm nay… anh có thể về nhà được không? Nhà không có ai hết… Em sợ lắm! Cô hơi ngập ngừng. Mẹ và chị gái về quê có việc, tuần sau mới về. -Không sao đâu, em ngủ đi. Hôm nay anh bận lắm! Anh chưa kịa nghe xem cô định nói gì thì Mai đã gạt phắt chiếc điện thoại qua một bên… -Và anh biết không, em đã có… Đêm đó trời mưa to tầm tã, tiếng sấm làm anh giật mình mở mắt. Bên cạnh, Mai vẫn đang ngủ. Anh lẳng lặng mặc quần áo trở về nhà. Chiếc xe vừa mới đi được nửa đường thì điện thoại rung lên, trên màn hình là số của chị dâu. Một cảm giác không lành chợt ập đến khiến tay anh nhận điện thoại run run…

-Mày mau đến bệnh viện ngay cho tao!

Trong bệnh viện, không khí ngột ngạt lạnh lẽo, im ắng lạ thường.Anh thở hổn hển, phòng cấp cứu vẫn sáng đèn. Bên hàng ghế ngồi chờ là chị gái của cô. Sắc mặt trắng bệch vì lo lắng.

Anh còn chưa kịp hỏi gì thì chị dâu đã tát anh một cái như trời giáng…

-Thằng khốn nạn! Mày biết nhà hôm nay không có ai ngoài Mẫn Nghi sao mày không về! -Cô ấy… cô ấy…

-Nhà mày bị cướp! Còn vợ mày thì bị lũ chó khốn nạn đâm một nhát dao vào ngực kia kìa! Sống chết chưa biết ra sao…

Chị dâu nói trong hàng nước mắt lăn dài Người ở trong kia là vợ anh, chính là cái phòng bệnh nơi mà người ta đối mặt gần nhất với cái chết…

-Mày biết người mù như nó sống bằng gì không? Bằng trực giác, nó đâu phải đồ ngốc mà không biết mày ngoại tình. Vài tháng trước, tôi dẫn nó đến trước cái khách sạn nơi anh dẫn cô ta vào. Mày biết nó nói gì không? Nó nói… -May là em bị mù, em không thấy gì hết, nghĩa là không sao. Mẫn Nghi cười dài trong tiếng khóc

Thêm một cái tát nữa… Mấy người trong bệnh viện nhìn mà khinh bỉ anh. Phải! Anh rất đáng đánh. Thậm chí còn phải đánh nặng hơn. Bên tai anh ù ù… Cô đã biết hết rồi ư? Chị dâu thở dài. Có vẻ đã bớt xúc động hơn. -Tôi đến nhà anh, mẹ anh và cả chị gái anh xem nó còn chẳng bằng con chó nhà anh nuôi… Bạn bè thì không có. Điện thoại nó chỉ có độc nhất hai số, một là anh, hai là tôi vậy mà khi xảy ra tai nạn nó gọi lại gọi cho tôi… Anh biết vì sao không?

Có lẽ anh biết nhưng anh không dám đối diện.Anh chắp tay lên cầu nguyện, trên mặt ươn ướt. Một lúc sau, chị vợ đứng dậy, nói từng tiếng một… -Nó không muốn làm phiền đêm ân ái của anh. Anh hài lòng rồi chứ. Còn nữa… em gái tôi có thai được hai tháng rồi.

” Trời ơi! Tôi đã làm gì vợ tôi thế này!”. Phải chăng đó là điều mà cô muốn nói với anh sao… -Và anh biết không, em đã có…

Phòng bệnh lạnh ngắt dù đã đóng kín hết các cửa sổ và kéo hết tất cả rèm lại. Cô nằm trên giường, môi tái nhợt, cô thật xanh xao…trong giấc mơ nước mắt tràn cả ra ngoài…Đã bao lâu rồi anh không dám đối diện với cô như thế này. Anh đã vô tâm tới mức không hề biết vợ mình mang thai. Cô gầy đi thật rồi, đường gân xanh trên mắt hiện lên khiến người ngoài nhìn vào không khỏi xót thương.

-Lộc à… Lâu lắm rồi, anh chưa nghe thấy cô gọi anh tha thiết như vậy. -Em đã xin anh hãy về nhà mà… đúng không? Giờ thì nó chết rồi. Nó chỉ mới được hai tháng tuổi.

Cô đưa đôi bàn tay lạnh ngặt, gầy xương xương chạm lên má anh, lên môi anh.

-Lâu lắm rồi anh không còn hôn em…

Những tiếng nấc nghẹn lên trên cổ họng anh. Đến lời xin lỗi anh cũng không còn đủ tư cách để nói với cô nữa… -Anh đang khóc à. Còn gì để khóc nữa đâu… Anh không sai, là em sai. Anh không hối hận…cả đời này anh không hối hận khi lấy em…nhưng em hối hận rồi… Em hối hận vì lấy anh… Em phải buông tay thật rồi… Em xin lỗi anh…

 

Lời nói của cô nhẹ như chiếc lông vũ được gió thổi bay. Cô nghẹn ngào. Cô cố nở một nụ cười và rồi tắt hẳn. Giọt nước mắt cuối cùng rơi xuống… -Bệnh nhân có chuyển biến! Kích điện lần một! -Kích điện lần hai! -Không giữ được rồi!

Nụ cười của cô, tình yêu của cô cũng giống như đóa hoa vậy. Khi Lộc gặp cô lần đầu tiên, nụ cười rạng rỡ tựa như đóa hoa đang khoe nụ hồng. Rồi khi anh và cô cưới nhau, nụ cười hạnh phúc lung linh như đóa hoa nở rộ rực rỡ. Và nụ cười của cô là nụ cười giống như đóa hoa héo úa của lá mùa thu. Cô mỉm cười, kí ức nhoà dần và cô tan đi trong gió… ***​ “Em phải buông tay thật rồi… Em xin lỗi…”

Theo truyennganhay

 

Tin liên quan

Loading...