• Home|

Em không đủ sức để mạnh mẽ nữa rồi…

07/06/2016

Nơi cuối đường em vẫn đứng đây, giữa lúc trời vừa mới tắt nắng và đang bắt đầu trút cơn mưa của mùa hạ. Em đứng đó, giữa gió, giữa lưng chừng niềm hy vọng...

Chợt cảm thấy mình thật mỏng manh và bỗng cần một đôi tay nâng niu, cần anh đến nao lòng!

Vốn dĩ mùa hè là mùa của cái nắng chói chang nhưng đôi lúc ta vẫn thường bắt gặp những con mưa giông đẫm ướt… Thì tình yêu cũng như vậy, vốn yêu thương là để hạnh phúc nhưng đôi lúc ta cũng phải chịu đựng những nỗi buồn tưởng như là vô tận…

Nơi cuối đường em vẫn đứng đây, giữa lúc trời vừa mới tắt nắng và đang bắt đầu trút cơn mưa của mùa hạ. Em đứng đó, giữa gió, giữa lưng chừng niềm hy vọng… Chợt cảm thấy mình thật mỏng manh và bỗng cần một đôi tay nâng niu, cần anh đến nao lòng!

Nơi cuối đường ấy, anh vẫn chưa đến, không phải là bỏ mặc em đứng đó mà là anh đang cố gắng để đến bên em giữa bộn bề những công việc, ngổn ngang suy nghĩ về em, về một cô bé chưa trưởng thành…

Cuộc sống của anh vốn luôn bận rộn và sôi nổi, còn cuộc sống của em chỉ đơn giản vài cuộc hò hẹn bạn bè, viết vài ba câu chuyện và trái tim thì nhạy cảm đến mức quá đáng. Nhưng như thế có sao đâu, vì em nghĩ mình bù đắp được cho nhau. Nên em đã cố gắng để trưởng thành, để yêu một người trưởng thành là anh.

Em biết rằng, khi em đến bên anh, em chẳng còn trinh nguyên nữa, em đã cũ rồi… Những tổn thương em trải qua, cứ ngỡ rằng đã làm cho em trở nên trưởng thành hơn nhưng chính em cũng không ngờ rằng, trong tâm hồn mình lại còn nhiều khao khát trẻ con đến thế. Có nhiều lần em muốn mình cứ giận hờn anh thật lâu, có nhiều lần em muốn được anh nuông chiều mọi thứ em thích, có nhiều lần em muốn anh chỉ có mình em thôi…

Nhưng những lần đòi hỏi anh đến bên em lúc em cần, em nhìn thấy người anh đẫm mồ hôi, đôi mắt anh mệt mỏi bởi công việc, điện thoại anh liên tục đổ chuông, mà vì sợ em buồn nên anh cứ vờ như không có chuyện gì cả. Những lúc như vậy, em cảm thấy mình phiền phức cho anh biết bao, nên những lần sau em chẳng dám gọi cho anh lúc em cần vì em không muốn trở thành gánh nặng của anh. Rồi những lúc em hờn giận, cứ im lặng mà chẳng cho anh biết nguyên do, anh vẫn cứ dõi theo em, dỗ dành em mà ôm hết cái sai về mình, những lúc đó, em thấy mình vô cớ quá chừng và em cảm thấy thương anh hơn.

Những yêu thương anh trao em một cách chân thành và mọi vấn đề của em anh đều giải quyết ổn thỏa theo cách của riêng anh. Nên dần dần, em biết cảm thông, biết nhẫn nhịn và cố gắng thấu hiểu anh. Để nhiều lúc, em buồn vẩn vơ, cần đôi vai anh bên mình, em lại tự dỗ dành trái tim em, tự cho rằng đó là một mong muốn nhảm nhí của một trái tim vốn mỏng mang. Những cuộc hẹn hò cứ dần ít lại, và việc trễ hẹn cứ như là một thói quen, chờ đợi anh là điều em phải chấp nhận và em phải luôn tự nhủ với trái tim mình phải biết cảm thông với công việc của anh.

Có người con gái nào chẳng mong có một người yêu kề bên sớm tối, thủ thỉ với nhau những câu chuyện riêng của hai người. Có người con gái nào chẳng mong có một người yêu để nũng niu và dựa dẫn những lúc yếu lòng. Nhưng đâu có người con trai nào thảnh thơi chỉ biết nghĩ đến người con gái yêu mình. Để những cô đơn, buồn tủi cứ thế xâm lấn vào tâm hồn. Em chẳng dám nói ra những đợi chờ tha thiết của mình, chẳng dám bảo rằng em cần anh trong mọi khoảnh khắc vui buồn. Vì bởi lẽ khi nói ra, em sợ mình lại bật khóc như một đứa trẻ.

Nhưng bấy nhiêu thiệt thòi em phải chịu đựng, chắc một chàng trai trưởng thành xem điều đó là một việc bình thường bé nhỏ. Cho nên anh mới để em ngóng đợi, để em tự gặm nhấm nỗi buồn, để em tự tìm nơi chốn nào khác để nói những tâm sự của lòng mình. Anh yêu em theo cách của riêng anh, yêu theo một tình yêu của người trưởng thành, một tình yêu bền vững và êm đêm nên anh sẽ chẳng biết đâu, những mong ước bé nhỏ của con tim yếu mềm, chỉ đơn giản cần anh ôm chặt em lúc em buồn, cần anh trân trọng em, trân trọng những giây phút em đợi chờ, cần anh cho phép em được yêu anh như bao nhiêu cô gái khác, được nũng niu, được hờn giận, trách móc… Em không đủ sức để ép con tim mình mạnh mẽ nữa đâu anh, em muốn mình yếu mềm, để được anh chở che mà thôi…

 

Theo guu

Tin liên quan

Loading...