• Home|

Gã chồng cờ bạc đánh đập vợ trong nhà trống trơn, bắt cóc cả con đẻ

10/07/2016

Người vợ chua xót kể lại quá khứ bị bạo hành: “Một lần anh ta đi chơi thâu đêm về, em vừa góp ý thì lập tức ăn đòn. Anh ta trói chân trói tay em vào đánh đập dã man, may có hàng xóm phát hiện kịp

Ngày càng lún sâu vào cờ bạc, chồng Phượng còn bán trộm cả từng cân thịt chó của bố vợ lấy tiền để chơi bạc. Có lần, khi người thân dám ngăn cản anh ta đi chơi, anh ta còn dám đốt cả xe máy. Những đồ đạc tài sản lần lượt “bay” theo thú vui của chồng Phượng.

Gã chồng trẻ còn thậm tệ đến mức có bao gạo bố Phượng chở sang “cứu tế” cho hai mẹ con vì nhà chẳng còn gì ăn gã cũng mang đi bán nốt.

Phượng kể: “Một lần anh ta đi chơi thâu đêm về, em vừa góp ý thì lập tức ăn đòn. Anh ta trói chân trói tay em vào đánh đập dã man. May có hàng xóm phát hiện kịp, chứ không thì em sống cũng thành tật”.

 - Ảnh 1

Căn nhà nơi chị Phượng thường xuyên bị bạo hành.

Khi gia đình không còn gì để bòn rút thì chồng Phượng đi vay nặng lãi để chơi. Những khoản nợ cứ chất chồng dần lên, tới khi không thể thanh toán nổi thì gã chồng vô lương tâm đánh “bài chuồn”. Nhưng anh ta không đi một mình mà ôm theo đứa con nhỏ còn hơi sữa mẹ, lên xe trốn vào Sài Gòn sống với bố mẹ đẻ ở trong đó.

Một mình bơ vơ ở lại căn nhà trống trơn cùng khoản nợ kếch xù của chồng để lại, Phượng như “sống dở, chết dở”. Một mình cô xoay sở kiếm sống cùng nỗi nhớ con da diết.

Cô nhớ lại: “Chồng em cũng biết rằng em chẳng bao giờ có thể bỏ con, nên đã bắt cóc thằng bé mang đi. Đợi mãi chẳng thấy anh ấy quay lại, em đành cắn răng khăn gói vào Sài Gòn tìm gặp con.

Nhưng vào đến đây mẹ chồng cứ ra sức xua đuổi em. Bà ấy vì bênh con trai nên đổ hết tội cho em. Bà ấy bảo: “Mày đi ra ngoài mà ở, đừng ở nhà tao, tao không có con dâu như mày”.

Chẳng biết làm cách nào, Phượng vẫn phải nhịn nhục sống ở nhà chồng vài ngày rồi tranh thủ ôm con về lại Hà Nội.

Ở cùng con được một thời gian ngắn ngủi thì bà mẹ chồng lại ra tận nơi để đón đứa bé đi, không cho Phượng nuôi. Mặc cho thằng bé khóc vì nhớ mẹ, mặc cho Phượng quỳ lạy xin, mẹ chồng vẫn nhất quyết bế đứa bé đi.

Quá uất ức và tủi nhục vì bị tước quyền làm mẹ, Phượng lại một lần nữa đâm đơn ly hôn. Trong đơn, cô đề nghi Tòa án nhân dân trao quyền nuôi con.

 - Ảnh 2

Người phụ nữ trẻ tâm sự cuộc đời mình.

Ngồi trò chuyện về con đường phía trước của Phượng, cô nói: “Em sợ cuộc sống gia đình lắm rồi, thực sự em chẳng còn tâm trí nào mà nghĩ đến chuyện đó nữa, em sợ lại lặp lại bi kịch cũ thì chịu làm sao nổi”.

Phượng cho biết là cũng có những người muốn chia sẻ tình cảm nhưng Phượng đều từ chối: “Em không đánh đồng tất cả mọi người như nhau, chỉ là em rất lo sợ thôi ạ. Ngày trước em yêu anh ta, lúc đầu anh ấy cũng hiền lành ngoan ngoãn và là người chịu thương, chịu khó chứ. Nhưng không hiểu do đâu mà lại thành ra một người như vậy. Nên dù gặp người tốt, hay thật lòng thì em vẫn cứ lo là một ngày nào đó người ta cũng giống như vậy…”.

Câu nói của Phượng xen lẫn sự chua chát của một cô gái trẻ nhưng kém hạnh phúc.

Có lẽ những bất hạnh mà người mẹ trẻ này phải chịu là một cú sốc quá nặng khiến Phượng chẳng thể vượt qua được nỗi ám ảnh đáng sợ đó. Trong tâm thức của Phượng luôn sợ vì cuộc sống gia đình sẽ lặp lại bi kịch đau đớn một lần nữa. Hạnh phúc lứa đôi với thiếu phụ trẻ này như một màn sương mù mịt…

Theo Trí thức trẻ

Tin liên quan

Loading...