• Home|

Gặp lại sau 3 năm, tôi sững sờ khi biết đó là người mẹ chồng đáo để của mình

11/11/2016

Quay nhìn qua mới biết mẹ chồng cũ. Bà ta hốc hác, tiều tụy và khổ sở, bị con dâu chỉ tay mắng thẳng mặt chứ chẳng dám nói lại nửa lời...

Câu chuyện này tôi xin gửi đến tác giả bài viết “Mẹ chồng bá đạo bày mưu chỉ kế cho tôi “úp sọt” chồng” của bạn Tuyết Chi. Tôi không biết bạn thế nào nhưng tôi nghĩ chưa chắc bạn sẽ sống hạnh phúc được mãi mãi với một bà mẹ chồng như thế. Bởi vì tôi cũng đã từng trải qua một đoạn thời gian giống bạn.

Ngày trước tôi cũng nhờ “ơn đức” của mẹ chồng mới được về chung nhà với chồng tôi. Chúng tôi chơi thân với nhau từ cấp 2. Lên đại học thì yêu nhau. Nhưng đi làm 5 năm, chồng tôi khi đó vẫn chưa đả động chuyện cưới xin. Rồi một lần tôi đến nhà anh chơi và lựa lúc bà vui để hỏi lại chuyện đó. 

Bà đã nói thế này: “Thời đại này con gái nạo phá thai nhiều lắm. Để đến khi cưới về lại không có con nữa. Nên giờ cháu cứ bầu trước đi, rồi bác tính chuyện cho hai đứa một thể luôn”. Tôi đã há miệng khi nghe bà nói thế. Nói thế chẳng khác nào bà sợ tôi cũng từng hư hỏng. Nhưng nghĩ đến cảnh chia tay anh thì tôi lại sợ hãi nên đành nghĩ đến chuyện bà nói.

mẹ chồng

Tôi cay đắng nhận ra tôi chẳng là gì trong nhà này hết. (Ảnh minh họa)

Cuối cùng tôi cũng nhử được người yêu và khi bầu được 3 tháng thì tôi đem kết quả đến cho anh và mẹ anh xem. Nhưng không có đám cưới nào diễn ra cả mà chỉ là vài bàn đãi họ hàng làng xóm cho có. Lý do thế này: “Giờ có bầu rồi, cưới rình rang người ta lại bảo hai đứa không biết xấu hổ ăn cơm trước kẻng. Thôi làm vài mâm cho hai đứa đỡ tủi thân”.

Về nhà chồng sống rồi tôi mới càng thấm thía hơn cái cảnh có bầu trước nó cay đắng thế nào. Vui thì không sao nhưng có gì khó chịu mẹ chồng tôi lại lấy “cái bầu” ra đay nghiến. Vợ chồng tôi cãi nhau, bà cũng bênh con trai chằm chặp rồi nói tôi hư hỏng, mang bầu của ai rồi “úp sọt” cho con bà. Có bầu nhưng tôi sút đến 6 kí vì mệt mỏi tinh thần. Nhìn tôi lúc nào cũng hốc hác, mắt sưng húp và đau khổ. Mẹ tôi xót con đón tôi về thì họ lại ngọt nhạt bảo để tôi đẻ bên này, họ sẽ chăm sóc.

Con được 6 tháng thì mẹ chồng đòi đem con đi xét nghiệm ADN. Ngày nào bà  cũng đay nghiến nói nhìn nó không giống ba nó nên cũng không chắc là con cháu nhà này. Tôi cay đắng nhận ra tôi chẳng là gì trong nhà này hết. Và để giữ lòng tự trọng, tôi đã bế con bỏ nhà đi. Những ngày sau đó cuộc sống của tôi rất cực khổ nhưng tinh thần tôi thì nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

mẹ chồng

Tôi không thể ngờ được mẹ chồng tôi lại hốc hác tiều tụy như thế. (Ảnh minh họa)

Một năm sau đó thì chồng tôi lấy vợ mới. Cô ta cũng mang bầu trước 5 tháng. Nhưng khác tôi, họ được tổ chức đám cưới vì nhà cô ta giàu có. Tôi cũng chẳng muốn nghe biết nhiều về họ, những người đã từng vùi dập cuộc đời tôi. Bẵng đi cũng 3 năm họ không hề gởi lấy một đồng thăm nuôi thằng bé. 

Một hôm, tôi đi thăm một người đồng nghiệp nằm viện thì vô tình gặp mẹ chồng cũ cũng đang nằm viện. Tôi cũng không nhận ra bà ta nếu cô vợ mới của chồng không to miệng mắng mỏ bà ăn bám còn bệnh này bệnh nọ tốn tiền. Quay nhìn qua mới biết mẹ chồng cũ. Bà trông tiều tụy và khổ sở, bị con dâu chỉ tay mắng thẳng mặt chứ chẳng dám nói lại nửa lời. 

Nghe bạn tôi kể thì ngày nào cũng bị cô con dâu cũng mắng xơi xơi, thậm chí có ngày còn bỏ bà đói tới xế chiều mới đem thức ăn tới. Mọi người ở đây thấy tội thì cho thứ này thứ nọ ăn đỡ đói. Con trai bà ta thì nghe lời vợ nên cũng đối xử với mẹ chẳng ra sao. Tôi định sang chào hỏi một tiếng nhưng nghĩ đến những khổ cực ngày xưa bà ta đối xử với tôi, tôi lại thôi. Đúng là ở đời không ai nói trước được điều gì. 3 năm trước bà ta còn hách dịch tôi, bây giờ lại bị người khác hách dịch. Mọi người nói xem, đó có phải là quả báo?

Theo Trí thức trẻ

Tin liên quan

Loading...