• Home|

Gặp lại vợ cũ sau 5 năm tôi mới thấy mình quá khốn nạn

16/09/2016

Tôi thấy mình đúng là thằng đàn ông đê tiện đã gây ra đau khổ cho quá nhiều người. Giá như ngày ấy tôi không đưa Mai về ra mắt bố mẹ mình thì bây giờ cuộc đời em đã không ngang trái thế này… Tôi biết phải làm gì để chuộc lỗi với cô ấy đây?

Do đặc thù công việc tôi thường xuyên đi theo công trình, công tác xa nhà và đã yêu Hoa – một cô sơn nữ của núi rừng. Vẻ đẹp hoang dại của nàng khiến tôi mê đắm đến nỗi có khi nửa năm tôi cũng không về nhà. Bố mẹ tôi cứ sợ mình đã ăn phải bùa mê thuốc lú gì nên lôi tôi bằng được về thành phố và bắt tôi lấy vợ.

Khi bắt được tôi về thành phố bố mẹ đã xin cho tôi một công việc tốt mà không phải đi xa nữa rồi bắt tôi lấy vợ luôn. Ông bà bảo một là tôi chọn hoặc là ông bà sẽ chọn cho nhưng bằng giá nào cuối năm ấy cũng phải cưới. Tôi vẫn còn rất yêu Hoa nên không thể nào có tình yêu với người con gái khác được. Thỉnh thoảng tôi lại tâm sự chuyện của mình với Mai – cô bạn học cùng cấp ba.

tinhyeu blogtin (1)

Thỉnh thoảng tôi lại tâm sự chuyện của mình với Mai – cô bạn học cùng cấp ba. (Ảnh minh họa)

Dù học cùng nhưng tôi hơn cô ấy 1 tuổi nên chúng tôi vẫn xưng hô với nhau là anh em. Tôi kể với Mai rất nhiều về người yêu mình, và việc bố mẹ đang bắt cưới vợ. Có lần tôi còn kể với cô ấy cả chuyện tôi đã trốn nhà lên thăm người yêu cũ. Mai cũng hiểu tâm trạng của tôi lắm nhưng mà cũng không giúp gì được cho tôi.

Ba tháng trôi qua thấy tôi vẫn đi về một mình, bố mẹ tôi lại ầm ĩ cả lên. Mẹ tôi còn dọa tự tử, bí quá tôi đánh liều nhờ Mai giả làm người yêu mình để về ra mắt bố mẹ. Không ngờ cô ấy cũng đồng ý và cuộc ra mắt diễn ra suôn sẻ, bố mẹ tôi vô cùng ưng ý. Nhưng đến lúc này tôi mới thấy việc mình làm chuẩn bị gây ra hậu quả lớn.

– Bây giờ phải làm thế nào hả Mai, bố mẹ anh rất ưng em.

– Thế anh có ưng em không?

– Câu hỏi ngược của Mai khiến tôi bất ngờ.

– Nhưng nếu chấp nhận đến với anh em sẽ thiệt thòi nhiều lắm, vì thực sự anh chưa thể quên ngay người cũ được.

– Em nghĩ em có thể chờ được đến ngày ấy.

Cuối năm ấy chúng tôi làm đám cưới. Cả nhà tôi ai cũng hạnh phúc rạng người duy chỉ có tôi là không vui cho lắm. Vợ tôi biết điều đó nhưng cô ấy cũng không trách cứ gì.

Sau khi cưới tôi được hưởng sự thương yêu chăm sóc từ vợ. Dần dần tôi cũng thấy yêu cô ấy nhiều hơn và bớt nhớ người cũ, tôi biết sớm muộn gì cũng phải quên đi quá khứ vì cuộc sống thực tại mới là của mình và sẽ gắn bó với mình. Cứ tưởng mọi chuyện về cô sơn nữ rồi sẽ lùi dần vào dĩ vãng. Nhưng sau 2 tháng ngày tôi cưới vợ tôi nhận được thư của Hoa báo cô ấy cũng đã sinh con được 2 tháng. Đứa bé là con tôi. Vì vẫn còn rất yêu Hoa nên khi biết tin cô ấy đang phải vất vả nuôi con một mình tôi đã không cầm lòng được, tôi muốn lên ngay với cô ấy.

Tôi nói với vợ về chuyện này. Sau phút hoảng loạn ban đầu cô ấy cũng trấn tĩnh và hỏi tôi:

– Anh lên ấy rồi có quay về với em không?

– Anh chỉ lên thăm mẹ con cô ấy và đưa cho cô ấy ít tiền rồi về thôi. Nhưng sợ bố mẹ lại không cho đi và làm ầm lên mất.

– Được rồi, chỉ cần anh hứa quay về, em sẽ nói với bố mẹ cho.

Dù có vẻ tỏ ra bình thản trước tôi nhưng đêm ấy vợ tôi đã khóc suốt đêm. Có lẽ cô ấy cũng đã mường tượng ra phần nào kết cục chuyến đi này của chồng.

tinhyeu blogtin (2)

Dù có vẻ tỏ ra bình thản trước tôi nhưng đêm ấy vợ tôi đã khóc suốt đêm. (Ảnh minh họa)

Bố mẹ ngăn cấm tôi vẫn đi. Đến nơi tôi thấy thằng bé giống tôi như đúc, nhưng Hoa phải một mình chăm con mà chẳng có ai giúp đỡ khiến tôi đau lòng. Sinh con, lại bị mọi người kỳ thị nên cuộc sống của cô ấy vô cùng khó khăn. Tôi đã quyết định ở lại chăm lo cho mẹ con cô ấy mà không quay về với người vợ danh chính ngôn thuận của mình ở thành phố nữa.

Vợ thì vẫn kiên nhẫn đợi tôi quay về. Nhưng thực sự tôi không thể quay trở lại với cô ấy được. Nửa năm sau húng tôi ly hôn. Ngày ra tòa cô ấy bảo tôi: “Em bây giờ là do em tự chấp nhận chứ không phải anh ép buộc, vậy nên em cũng không trách anh” khiến tôi càng thêm day dứt. Bố mẹ cũng từ mặt luôn thằng con trai đốn mạt là tôi.

Từ ấy tôi lên sống hẳn cùng mẹ con Hoa. Những tưởng tôi đã có cuộc sống hạnh phúc bên người phụ nữ tôi yêu ai ngờ tai họa lại ập đến. Một lần con trai tôi bị sốt cao, 2 hôm thì lên cơn co giật, nhà chỉ có một cái xe tôi đã đi làm, mình Hoa vội vã ôm con tới bệnh viện. Nhưng đường xa, khi cô ấy đưa con tới nơi thì đã quá muộn.

Tận mắt chứng kiến cảnh đứa con bé bỏng của mình mãi mãi ra đi cô ấy gần như phát điên. Suốt ngày lang thang đi tìm con. Dạo ấy tôi phải nghỉ cả tháng ở nhà để trông chừng cô ấy, sau cô ấy bình tĩnh hơn tôi mới dám đi làm trở lại.

Một năm sau Hoa đã hoàn toàn bình phục nhưng thỉnh thoảng ký ức về con trai hiện về cô ấy lại lang thang ra mộ con. Đến giờ cũng đã gần 5 năm nhưng chúng tôi vẫn chưa thể có con trở lại.

Cách đây một tháng tôi nhận được tin báo của người thân là bố tôi đang ốm nặng. Tôi cấp tốc về nhưng không dám đưa Hoa về cùng. Trên đường về ký ức về Mai – người vợ bị tôi phụ bạc lại hiện về. Dù không sống với nhau nhiều nhưng cô ấy là một người phụ nữ tốt, chẳng biết bây giờ cô ấy ra sao.

Khi bước vào cửa bệnh viện nơi bố tôi nằm tôi thấy người phụ nữ đang đút cháo cho ông, dáng nhìn rất quen. Lúc cô ấy quay lại tôi giật bắn mình vì đó là Mai.

Sau cuộc trò chuyện với Mai tôi mới biết rằng 1 năm sau khi ly hôn với tôi cô ấy đã lấy chồng. Nhưng cô ấy vẫn coi bố mẹ tôi như bố mẹ ruột của cô ấy và vẫn quan tâm tới ông bà. Cô ấy tốt như thế nhưng mà số phận lại quá nghiệt ngã.

Cuộc hôn nhân sau này của cô ấy không hạnh phúc, chồng cô ấy rất hay soi mói lại chuyện cô ấy đã có một đời chồng. Thậm chí có lần cô ấy quay về thăm bố mẹ tôi cũng bị anh ta theo dõi rồi ghen bóng gió đánh đập cô ấy. Họ có với nhau một đứa con gái, hiện giờ đang ly thân.

Tôi thấy mình đúng là thằng đàn ông đê tiện đã gây ra đau khổ cho quá nhiều người. Giá như ngày ấy tôi không đưa cô ấy về ra mắt bố mẹ mình thì bây giờ cô ấy đã không phải chịu sự đau khổ thế này… Tôi biết phải làm gì để chuộc lỗi với cô ấy đây?

 

Nguồn: Sưu Tầm

Tin liên quan

Loading...