• Home|

Hình như tôi và chị dâu đang đổi nhầm chỗ cho nhau!?

18/08/2016

Đến nước này thì tôi thật không hiểu rốt cuộc bố mẹ là bố mẹ đẻ hay là bố dượng mẹ ghẻ của tôi nữa! Đem con dâu ra cưng chiều, cung phụng chẳng thiếu thứ gì.

Anh trai tôi lấy vợ cách đây hơn năm. Anh ấy làm bên xây dựng nên đi suốt. Kể ra cũng thương chị dâu, vợ chồng son mà cả tháng chồng mới về nhà được 1, 2 lần ngày cuối tuần, rồi lại đi biền biệt. Nhưng cũng đâu đến nỗi lắm mà bố mẹ tôi coi chị ấy như hoa như ngọc để nâng niu.

Chị dâu tôi làm giáo viên tiếng Anh ở một trường cấp 2, cũng có dạy thêm ở nhà. Còn tôi làm truyền thông, đi sớm về khuya. So lượng công việc thì tôi nghĩ cả hai đều bằng nhau, nhưng không hiểu sao, mẹ tôi lại luôn bắt tôi phải nhường nhịn chị dâu. 

Chẳng hạn, tôi đi làm về, vừa mệt vừa đói, nhìn thấy mâm cơm nóng hổi, muốn sà vào ăn ngay. Nhưng mẹ lại bắt tôi phải ngồi chờ chị dâu về mới được ăn. Trong bữa ăn, mẹ chỉ gắp cho mỗi chị ấy, còn ngọt ngào: “Ăn đi con, dạo này nhìn gầy gầy hơn hồi mới về”. Ấy thế mà trông thấy tôi gắp, mẹ lại bảo: “Ăn ít thôi, người sắp thành cái thùng phuyn rồi, có ma nó lấy”. 

9 giờ tối mới có thời gian nghe nhạc chút, nhưng mẹ lại bắt tắt để cho chị dâu nghỉ ngơi vì chị cả ngày phải nghe học sinh nói ồn ào rồi. 9 giờ nào đã muộn, tôi xin xỏ nghe 15 phút cho thư giãn, mẹ lại bắt tôi đeo tai nghe. Đeo tai nghe nghe nhạc cổ điển thì còn gì là thú vị nữa. 

chị dâu

Không hiểu sao, mẹ tôi lại luôn bắt tôi phải nhường nhịn chị dâu. (Ảnh minh họa)

Hay mua đồ mới cũng vậy. Đi trung tâm thương mại hoặc siêu thị, bao giờ mẹ cũng mua riêng đồ cho chị dâu thật tốt, thật đẹp. Còn tôi chỉ được đồ bình dân như trước giờ vẫn dùng. Tôi thắc mắc thì mẹ bảo chị dâu thiệt thòi, mới kết hôn, chồng đã đi làm xa nên để chị xài đồ tốt một chút, coi như bù đắp cho chị. Còn tôi thì 26 năm dùng đồ bình dân rồi, giờ dùng tiếp cũng chẳng sao.

Mẹ tôi đã thế, bố tôi cũng chẳng kém. Đi đâu về là hỏi xem con dâu đã đi dạy về chưa? Nay có phải dạy thêm không? Ăn cơm chưa?… Trong khi tôi thì bị bố phớt lờ. Nằm nghỉ chút trên sô pha phòng khách xem phim còn bị bố đuổi vào phòng riêng. 

Bố tôi chơi với mấy ông thầy Đông y, thỉnh thoảng lại hỏi xin ít thuốc gia truyền chữa đau họng, khô cổ cho chị dâu. Có đồ gì mọi người biếu mà ngon ngon, tốt tốt là y như rằng chia đôi, phần chị dâu một nửa, cả nhà ăn nửa còn lại. Tôi cũng bị tính phần vào đó chứ không được chia riêng.

chị dâu

Đến nước này thì tôi thật không hiểu rốt cuộc bố mẹ là bố mẹ đẻ hay là bố dượng mẹ ghẻ của tôi nữa! (Ảnh minh họa)

Nhưng cứ hễ giặt tất thì bố đều gọi tôi. Có lần tôi bảo: “Sao bố không nhờ chị dâu ấy”. Thế là tôi bị bố trách phạt một hồi, nào là: “Con bé này, nuôi 26 năm trời rồi, giờ bảo giặt cho bố đôi tất mà không chịu, lại còn ganh tị. Sau này đi lấy chồng rồi thì còn hòng mong về thăm bố mẹ được lần”.

Bố cứ nói móc máy khiến tôi phải bò dậy đi giặt ngay vì sợ bị ca thán cả buổi. Nếu như tôi là con trai thì tôi chẳng ganh làm gì, đằng này tôi cũng là con gái, hai chị em bằng tuổi nhau, thế mà cách đối xử của bố mẹ khiến tôi tủi thân. 

Chị dâu xa chồng, nhưng còn có chồng gọi điện an ủi, tuần nào anh trai tôi về là lại đưa vợ đi chơi cả ngày. Lương của anh cũng đưa chị cầm chi tiêu, chị ấy nào thiếu tiền. Thế nhưng bố mẹ tôi vẫn mua chẳng thiếu gì cho chị ấy, còn tôi tự kiếm được bao nhiêu thì tiêu, không thì phải xài đồ bình dân.

Chị dâu tôi thì cũng chẳng có gì đặc biệt. Mặt mũi không phải là xinh đẹp lắm, cũng thuộc tuýp người chẳng biết làm việc nhà. Cư xử thì theo tôi cũng không phải là khéo léo. Thế mà không hiểu sao về nhà tôi, được bố mẹ tôi cưng chiều đến thế. Đến nước này thì tôi thật không hiểu rốt cuộc bố mẹ là bố mẹ đẻ hay là bố dượng mẹ ghẻ của tôi nữa! Thật chẳng hiểu ra làm sao.

Theo Trí thức trẻ

Tin liên quan

Loading...