• Home|

Lời thú nhận gây khiếp đảm của bạn gái và cái kết của mối tình tưởng chết không chia lìa

25/07/2016

Có vẻ câu chuyện của nàng khiến chàng khiếp đảm quá đỗi, tới nỗi ngay lập tức quăng luôn tình yêu sâu đậm, tưởng chết không chia lìa vào thùng rác, vắt chân lên cổ mà chạy!

Chàng và nàng yêu nhau đến nay cũng đã gần một năm. Nàng xinh xắn, dễ thương, dịu dàng, ngoan ngoãn, thông minh, hài hước khiến chàng càng ngày càng chết mê chết mệt. Có nhiều khi, chàng nghĩ, mình yêu nàng quá mất rồi, cho dù trời này có sụp, sông trên trái đất này có cạn khô thì tình yêu của chàng dành cho nàng vẫn không hề đổi thay, trường tồn vĩnh cửu tới khi sinh mệnh của chàng hao hết mới thôi.

 

Chàng biết, mình đến với nàng không phải là người đầu tiên. Chàng tất nhiên chẳng để ý gì nhiều đến quá khứ của nàng. Sở hữu được người con gái tuyệt vời như thế rồi, chàng còn băn khoăn làm gì đoạn chuyện xưa cũ chẳng ảnh hưởng gì tới hiện tại nữa. Cứ cho là nàng từng yêu ai đó đi, thì sao đâu, hiện tại này nàng thuộc về chàng mới là quan trọng.

 

chia tay

Ảnh minh họa

 

Tuy vậy, không để tâm không có nghĩa là không tò mò. Nhiều khi ngồi tâm sự với nhau, chàng vẫn hay bảo nàng: “Em kể chuyện cũ của em đi, anh không để bụng đâu, nghe cho biết thôi mà”. Vài lần đầu nàng còn cười cho qua, nhưng sau nhiều lần chàng đề cập, nàng bèn hỏi: “Dù thế nào anh cũng sẽ không để bụng chứ?”. “Nhất định rồi! Anh yêu con người em, chứ không yêu quá khứ của em. Anh chỉ muốn biết để hiểu thêm về em thôi. Anh muốn yêu cả những điểm tốt điểm xấu của người anh yêu, muốn nắm giữ được cô ấy trọn vẹn, không muốn bỏ lỡ điều gì, kể cả những chuyện từ hồi em còn cởi truồng không biết ngượng”.

 

Nàng vừa buồn cười vừa cảm động vì những lời chàng nói, suy nghĩ đắn đo một lúc rồi cất giọng trầm buồn bắt đầu kể: “Khi em bước nào năm thứ 3 Đại học, bố em bị tai nạn giao thông mất đột ngột, mẹ em trước đó vẫn ốm bệnh liên miên, dưới em là một cậu em trai học lớp 10 còn nhỏ dại, trên em có chị gái đã lập gia đình và có 2 cháu nhỏ cũng khó khăn đủ bề. Vô hình chung, em trở thành người phải gánh gánh nặng kinh tế gia đình. Vừa lo cho bản thân, vừa lo cho em trai, vừa kiếm tiền chữa bệnh cho mẹ, anh bảo một đứa con gái như em phải làm thế nào?”.

 

Chàng im lặng, thực sự không nghĩ ra đáp án nào khả dĩ. Nàng cười chua chát, tự trả lời: “Phải, em đi khách”. Chàng lặng người đi, nàng vờ như không để ý, vẫn cất giọng đều đều kể: “Ngoài việc đó ra em không nghĩ được việc nào kiếm ra nhiều tiền trong hoàn cảnh của mình lúc ấy. Em cũng có chút nhan sắc, vì thế giá tiền rất khá, cũng nhiều người thích và cho thêm tiền. Cuộc sống 2 năm cuối Đại học của em trôi qua bằng việc ngày lên giảng đường, tối về và cuối tuần sẽ đi khách để kiếm tiền. Em ra trường, năm đầu công việc vẫn tạm bợ, vẫn phải đi ra ngoài kiếm thêm. Qua 1 năm, em trai lên Đại học tự làm thêm được, bệnh của mẹ cũng đỡ hơn nhiều, gánh nặng trên vai em mới được gỡ bỏ phần nào, em bỏ hẳn đi khách, chú tâm vào làm việc cho đến giờ”.

 

Nàng đã kể xong câu chuyện của mình nhưng chàng thì vẫn ngồi ngây như phỗng, không biết phải nói sao. Đầu óc chàng còn không tự chủ được hiện lên vô số hình ảnh cô bạn gái ngoan xinh của mình nai lưng ra phục vụ khách ở… trên giường, quằn quại với không biết bao nhiêu gã đàn ông khác nhau trong khách sạn. Những cảnh tượng ấy quấn quanh, xiết chặt, rồi nhảy loạn trong óc khiến đầu chàng muốn nổ tung. Chàng ôm đầu, gào lên một tiếng thảm thiết, rồi chạy đi như bay, không nhìn nàng lấy 1 cái.

 

Cả tuần sau, chàng bặt vô âm tín, không liên lạc với nàng lần nào. Nàng im lặng chấp nhận đợi chàng suy nghĩ, cho chàng không gian một mình. Đúng nửa tháng sau, chàng mới gọi điện cho nàng, cũng không hẹn gặp, chỉ nói vài câu qua điện thoại: “Anh không thể quên được chuyện đó em ạ. Nó ám ảnh anh ngày đêm, nếu chúng ta còn bên nhau, mỗi khi nhìn thấy em, anh sẽ không tự chủ được mà tưởng tượng đến mớ chuyện ấy. Anh xin lỗi, có lẽ chúng ta có duyên nhưng không có phận, đành phải xa cách nhau từ đây thôi”.

 

Nàng im lặng không đáp lời. Chàng đợi 1 lát không thấy nàng nói gì thì thở dài rồi cúp máy. Nghe thấy tiếng ngắt máy khô khốc từ đầu dây bên kia, nàng nở nụ cười khổ. Hình như nàng đùa hơi quá trớn rồi thì phải. Vốn dĩ định đợi chàng liên lạc lại thì sẽ thú nhận rằng nàng chỉ đùa thôi, ai ngờ đâu chàng quyết đoán nói lời chia tay thế này. Sao chàng không thử dò lần lại xem, bố nàng mới mất năm kia, chứ đâu phải là từ 6 năm trước, lúc nàng mới học năm thứ 3 đại học.

 

Nhưng xem ra giờ nàng cũng chẳng cần đính chính nữa rồi. Thì ai bảo chàng cứ suốt ngày thề nguyền sống chết nọ kia nên nàng mới không kìm được trêu ghẹo chàng một chút, mà có vẻ câu chuyện của nàng khiến chàng khiếp đảm quá đỗi, tới nỗi ngay lập tức quăng luôn tình yêu sâu đậm, tưởng chết không chia lìa vào thùng rác, vắt chân lên cổ mà chạy!

Theo Trí thức trẻ

Tin liên quan

Loading...