• Home|

Nước mắt người đàn bà nên duyên lần hai nhưng không có hạnh phúc

07/10/2016

Mỗi lần nghĩ đến con gái, Minh lại không cầm được những giọt nước mắt. Khi cô đang sống hạnh phúc bên chồng mới thì con gái của cô đang trải qua những ngày khổ cực bên người chồng nát rượu.

Minh sinh ra và lớn lên tại một vùng quê nghèo thuộc tỉnh Thái Bình. Từ nhỏ Minh sống trong tủi nhục vì mẹ qua đời sớm, bố lấy thêm vợ hai. Lên cấp 3, dì ghẻ sinh thêm em nữa, nên Minh phải nghỉ học ở nhà trông em. Không lâu sau đó, Minh bị dì ghẻ hắt hủi, bắt lên Hà Nội làm việc để gửi tiền về quê nuôi em.

Những ngày sống xa nhà, Minh gặp và quen với Hùng một người cùng quê. Cùng cảnh ngộ sống xa quê nên hai người sớm tâm đầu ý hợp. Năm Minh 19 tuổi, cô chính thức lên xe hoa về nhà chồng. Cứ nghĩ rằng, lấy chồng cuộc đời cô sẽ bớt cơ cực, nhưng rồi sau hôn nhân Minh mới vỡ mộng rằng chồng cô đâu phải người đàn ông đĩnh đạc như cô nghĩ.

Không chỉ là gã nát nượu mà chồng cô còn là gã nghiện cờ bạc. Từ ngày sinh con gái đầu lòng, bao nhiêu của để dành tích góp đều bị anh ta nướng hết vào lô đề. Có những đêm Minh bật khóc vì cảnh “có chồng hờ hững cũng như không”. Khi Minh góp ý đều bị anh ta mắng chửi, thậm chí đánh đập không thương tiếc.

Chưa hết sốc vì bản tính chồng lộ rõ, Minh còn đau đớn hơn khi anh ta cặp bồ với cô gái làm tóc gội đầu ngay đầu ngõ. Khi Minh bắt được, anh ta không những không chối mà còn lớn tiếng thách thức Minh “Cô dám động vào nó thì cô chết với tôi”, “Tôi nói cô hay nhé, cô gặp nó tôi sẽ về tận nhà bố cô làm ầm lên cho cô bẽ cái mặt”,…

Vài lần đánh ghen không thành Minh đâm ra chán nản, cô quyết định buông xuôi tất cả. Cô trở nên lầm lũi, sống bất cần. Khi con gái tròn 2 tuổi, Minh gửi con và ra ngoài kiếm việc làm thêm. Từ ngày có đồng ra đồng vào, cuộc sống mẹ con cô bớt phần cơ cực. Minh gồng mình tự mình lo cuộc sống, lo cho con học hành với hi vọng bù đắp tất cả.

Nước mắt người đàn bà nên duyên lần hai nhưng không có hạnh phúc

Vài lần đánh ghen không thành Minh đâm ra chán nản, cô quyết định buông xuôi tất cả.

Suốt 15 năm, vợ chồng Minh cứ như hai chiếc bóng trong phòng ngủ. Chồng cô chẳng ngó ngàng gì vợ, còn Minh cũng coi như anh ta chỉ như người bạn chung phòng. Minh nhịn, Minh nín náu cũng vì muốn con có cha, cũng vì muốn giữ tiếng cho gia đình.

Khi con gái hiểu chuyện, Minh gửi con cho người một người bà con thân thiết và theo bạn bè ra nước ngoài làm việc. Cũng từ đây, Minh gặp được người đàn ông hơn mình gần 20 tuổi là chủ một công ty thiết kể nội thất và nên duyên vợ chồng lần 2.

Từ ngày lấy được chồng giàu, cô trở nên trẻ trung, đẹp mặn mà hơn. Dù thế, Minh vẫn không nguôi ngoai nỗi nhớ con gái ở quê hương. Sau hơn 5 năm lấy chồng, Minh mới có dịp về thăm quê.

Chưa kịp vui thì nỗi đau đớn ngày nào lại quay về khiến Minh như chết lặng. Con gái Minh đã đến tuổi lấy chồng, nhưng Minh nào ngờ con gái cô đang lặp lại cuộc sống tủi nhục mà mẹ nó đã trải qua. Con cô lấy chồng thiếu gia, nhưng suốt ngày rượu chè, gái gú. Không chỉ vậy, con bé còn phải chịu những trận đòn roi, nhiếc móc thâu đêm.

Khi nghe con gái trải lòng, Minh chỉ biết ôm con mà khóc. Những đồng tiền Minh gửi về con cô không được tiêu một đồng nào, bởi cậu con rể quý hóa ấy đều mang đi đốt vào cờ bạc hết. Minh xót xa, đau đớn, muốn đưa con sang nước ngoài sinh sống nhưng còn hai đứa cháu nhỏ, Minh biết phải làm sao đây?

Sau hơn 1 tháng Minh lại rời quê hương theo chồng về xứ người. Tim cô đau đớn, cô nghĩ đến con, thương cho thân phận người đàn bà biết bao nhiêu. Lấy được người chồng đàng hoàng, tử tế đâu có dễ.

Nghĩ rồi, Minh ôm mặt khóc nức nở, cô chỉ mong sao nếu thời gian quay trở lại, cô đã không rời bỏ con mà đi xa, nếu thời gian quay trở lại cô sẽ làm người mẹ tốt.

Theo Trí thức trẻ

Tin liên quan

loading...