• Home|

“Rổ rá cạp lại” và miệng lưỡi người đời

24/08/2016

Sao người ta vẫn cứ nanh nọc thế, ác mồm thế với những người phụ nữ "dám" bỏ chồng? Rồi khinh miệt rằng: "Phường rổ rá cạp lại" với những hôn nhân của người khác?

Rổ rá cạp lại” là cái câu ác mồm nhất mà tôi vẫn thường nghe khi người ta nói về những người “Hạnh. Phúc. Lần. Nữa”. Dù nó được đặt trong ngữ cảnh nào thì nó cũng độc ác và thiếu tình người. Nó thể hiện sự phán xét chứ không còn là nhận xét. Nó đánh giá người khác, hôn nhân của người khác một cách rẻ rúng và “bề trên”. Tôi không biết khi họ nói ra câu đó liệu họ có thấy gai độc trên lưỡi họ không??? 

Những người đàn ông kẻ cả vốn là tín đồ xuất sắc của “Khổng Giáo Chủ”, coi vợ như y phục, bằng hữu mới là máu thịt. Họ nói vậy tôi có thể hiểu bởi trong mắt họ vốn là vậy, chỗ họ đứng vốn là dưới đáy giếng nên bầu trời chỉ toen hoẻn một nắp vung. Họ luôn có cả tá lời ác độc dành cho những người vợ “dám” bỏ chồng. Phần đa là để “dằn mặt” vợ mình liều liệu mà ở lại với họ nếu không muốn bị thiên hạ nói là thứ phụ nữ chả ra gì. Phần còn lại là nói theo các cụ mà chả hiểu mô tê gì. 

Nhưng những người phụ nữ thì sao? Họ có phải là đệ tử chân truyền theo học thuyết “nhất nam viết hữu – thập nữ viết vô” đâu sao họ coi rẻ những người phụ nữ khác thế? Sao cứ là “Mười hai con gái không bằng cái dái con trai”? Sao nanh nọc thế, ác mồm thế với những người phụ nữ “dám” bỏ chồng? Rồi khinh miệt rằng: “Phường rổ rá cạp lại” với những hôn nhân của người khác? 

waf

Bao giờ thôi nói “rổ rá cạp lại” mà thay bằng “Hạnh. Phúc. Lần. Nữa”…

Cản trở lớn nhất trong cuộc cách mạng bình đẳng giới dường như phần nhiều là ở chính phụ nữ. Tam tòng tứ đức của Khổng Giáo Chủ khi xưa thành thước đo mỗi khi họ nói về những người phụ nữ khác. Đôi khi là cả từ người mẹ có con gái “dám” bỏ chồng. 

Có câu đùa tếu (mà ác) rằng: “Anh ơi, con anh, con em đánh con chúng ta”. Đùa thế mà thương lũ trẻ. Những đứa con từ nhỏ bị nhồi nhét hai chữ “dì ghẻ” mà bất hợp tác với mẹ kế của mình. Những đứa con xấu hổ khi người lớn nói bố mẹ chúng là “rổ rá cạp lại”. Những đứa con ấy mơ một điều giản dị thôi là mẹ ruột hay mẹ kế vẫn là mẹ – một lòng kính ngưỡng yêu thương. Chứ không phải hứng chịu thêm những lời bông đùa ác độc hay những lời phán xét từ người lớn. 

Chẳng ai muốn hôn nhân của mình phải kéo đến tập 2, tập 3. Ai mà không mơ cưới một lần duy nhất trong đời, cưới một chồng, một vợ duy nhất trong đời. Chỉ là bởi hôn nhân thì mong manh nhưng hôn nhân lại nhiều đòi hỏi. Mong manh là dễ vỡ, dễ gãy, dễ mất. Kể cả đòi hỏi có giản đơn là chồng đừng vô tâm, thờ ơ, lạnh lẽo. Hay đòi hỏi lớn hơn là hai vợ chồng có thể CÙNG NHAU. Thì cũng góp phần khiến hôn nhân dễ vỡ hơn bao giờ hết. Nhưng hôn nhân mà chung giường khác giấc mơ hay hai người dưng sống chung nhà thì đó có còn là hôn nhân không? Cuộc đời này vốn chả nhiều nhặn gì cho cam sao để hôn nhân chết lâm sàng như vậy? Thế nên những người phụ nữ “dám” bỏ chồng để tìm một hạnh phúc mới xin đừng bất công với họ nữa. Những đứa trẻ sinh ra và lớn lên trong những gia đình khuyết, vừa được đầy đặn lại, xin đừng tiêm vào đầu con những lời cay độc. 

Bao giờ thôi nói “rổ rá cạp lại” mà thay bằng “Hạnh. Phúc. Lần. Nữa” thì mới mong xã hội này có được những tế bào mạnh khoẻ. Bằng không ta sẽ chỉ có những tế bào lỗi vậy thôi! 

Theo Trí thức trẻ

Tin liên quan

loading...