• Home|

Rơi nước mắt chuyện người vợ đi chạy thận mà vẫn đủ tiền mua nhà mới cho chồng

03/09/2016

(Blogtamsu) - Về đến nơi thấy vợ mặc chiếc áo mới, ngồi chờ đợi. Anh lo lắm cúi gằm mặt xuống trông đến tội nghiệp. Anh đang run rẩy. Anh thương vợ rất nhiều nhưng dường như anh đang bất lực.

Chị và anh cưới nhau đến nay đã hơn 20 năm, cả hai đều chất phác hiền lành. Hai người đều xuất thân là con của nông dân lại chỉ học hết 12 nên tương lai của họ chỉ dừng lại ở các công việc chân tay như bao người khác.

Lên thành phố lập nghiệp từ lúc mới cưới, cuộc sống thời gian đầu của vợ chồng khá khó khăn. Anh đi làm phụ hồ, chị nhập rau bán ngoài chợ, tiền kiếm được bao nhiêu anh đưa cho vợ tích góp lo lót gia đình. Nhiều lúc anh cũng chẳng biết nhà mình có bao nhiêu nữa, chỉ biết là không nhiều.

Vậy nhưng mỗi lần bố anh ốm đi viện mất lúc chục triệu chị cũng chẳng tiếc gửi tiền về để chăm lo sức khỏe cho ông bà. Bố mẹ anh vui lắm, vì họ có được 1 cô con dâu hiếu thảo. Khi nào gửi hết tiền, chị và anh lại tích góp lại từ đầu, vậy nên bao năm làm lụng họ vẫn không mấy dư giả.

Chị chẳng bao giờ dám mua cái áo đẹp mà mặc, nhưng lại sẵn sàng mua cho chồng cho con những chiếc áo tinh tươm. Từ ngày anh được sếp cho quản lý đội công nhân 10 người vì anh giỏi, chăm chỉ nên chị mừng lắm. Chị lúc nào cũng bảo các con cố gắng học sau này nên người để đi làm cho thẳng quần thẳng áo.

Xem thêm >>>  Chồng ném chiếc tạp dề của vợ qua 1 bên rồi hét lên: “Sao em cứ ngu ngốc hy sinh mãi vậy, em định để bị bắt nạt đến bao giờ”

vo ngoai tinh blogtamsuvn

(Ảnh minh họa)

Lấy nhau bao năm anh chị vẫn sống nhà thuê, căn nhà không quá nhỏ cũng không quá rộng chất đầy rau củ chị bán. Sáng nào chị cũng dậy sớm đi lấy hàng từ 3 giờ sáng, về phân chia lại rồi sáng là ra chợ luôn. Cuộc sống vất vả nhưng chưa bao giờ chị kêu than lấy 1 lời. Chồng chị hiền lành, chịu khó nên với chị chẳng còn mong gì hơn.

Rồi 1 thời gian sau, gia đình chị khốn đốn khi chị bị xỉu đi, ăn uống kém hẳn rồi phải nhập viện. Họ nói chị bị suy thận giai đoạn 4 rồi, nghe tin đó hai vợ chồng chị bàng hoàng ôm lấy nhau mà khóc.

Mắt anh đỏ ngầu, bón cho vợ từng thìa cháo, từ ngày đó kiếm được bao tiền đều dồn hết chạy chữa cho chị, gắng gượng được 1 thời gian thì chị phải chạy thận. Chi phí đắt đỏ, tuần chạy 1, vài lần, gia đình dường như kiệt quệ. Anh đi làm thêm nhiều giờ, vừa quản lý vừa làm thợ.

Ngày ngày dù mệt nhưng chị vẫn đi bán rau đều đặn, biết hoàn cảnh của chị nên có rất nhiều người mua ủng hộ. Mọi chuyện kéo dài như vậy được khoảng 1 năm. Thì 1 ngày anh đang đi làm chị gọi anh về nhà sớm, anh lo sợ vợ có chuyện gì nên ba chân bốn cẳng phi xe về. Trên đường anh cứ run run, miệng lẩm bẩm cầu nguyện. Anh sợ mất vợ hơn bao giờ hết, bố con anh đã quá quen với sự có mặt của chị. Nếu giờ không có chị thì gia đình coi như rơi vào tuyệt vọng bế tắc. Về đến nơi thấy vợ mặc chiếc áo mới, ngồi chờ mình. Anh lo lắm vì người ta vẫn thấy mấy người sắp chết họ hay mặc áo mới trước khi ra đi mãi mãi:

- Mình sao vậy, mình mệt ở đâu, sao ở nhà lại mặc đồ đẹp thế. Anh đưa mình đi viện nhé.

- Em không sao đâu, anh thay đồ rồi đi đến chỗ này với em nhé.

- Đi đâu thế.

Anh làm theo lời vợ nói nhưng rủn quá mặc cái áo mãi không được:

- Thì cứ đi theo em.

- Anh đi theo sự hướng dẫn của chị, ra ngoại thành tầm 15 phút, chị chỉ vào ngôi nhà xinh xinh kia:

- Anh có thích mình có 1 căn nhà như vậy không?

- Có chứ, có nhà riêng ai chẳng thích, làm lụng vất vả bao lâu vẫn chưa cho mẹ con em được mái nhà cho tử tế. Anh xin lỗi, hay mình về quê bà xã nhé.

- Về quê lấy gì mà ăn hả anh, hơn nữa ở đây em đến bệnh viện dễ hơn.

Chồng chị trầm ngâm, cúi mặt xuống, nhìn anh bất lực đến tội nghiệp:

- Em đưa anh đến đây làm gì thế, em có bạn ở đây à.

- Ừ đấy em quên mất, nhà bạn em ở kia.

Xem thêm >>> Ngày nào cũng nói: “Có ai làm dâu mà sướng như em không?” đến lúc chết lặng khi chứng kiến mẹ làm điều đó với vợ

vo-tam-va-bai-hoc-blogtamsuvn

(Ảnh minh họa)

Chị chỉ vào căn nhà kia, rồi kéo chồng vào.

- Đến nơi thấy nhà cửa im lìm, rồi thấy vợ mở cửa đi vào như nhà mình vậy, anh ú ớ ngạc nhiên. Chị nhìn anh hào hứng, cười tươi lắm rồi bảo:

- Nhà chúng ta đấy, em đã mua nó được tháng nay rồi nhưng phải sửa sang lại nên giờ mới cho anh biết.

- Cái… cái gì cơ, nhà mình ư? Em lấy tiền đâu mà mua?

- Tiền anh và em kiếm được chứ tiền đâu.

- Mình có nhiều tiền vậy à.

- Còn vay mượn 1 ít, nhưng cơ bản là tiền mình kiếm được.

- Sao… sao em không để dành mà chạy thận.

- Bệnh em biết sống chết khi nào đâu, em muốn bố con anh có 1 mái nhà để đi về. Bao năm qua anh vất vả vì gia đình này rồi, em cảm ơn anh.

Hai vợ chồng chị cứ thế ôm nhau khóc, ở cái tuổi hơn 40 họ mới có được căn nhà của riêng mình. Cảm giác cứ lâng lâng khó tả, ngày chuyển về cậu con trai lớn cứ khóc. Ăn bữa cơm tân gia mà ai cũng nghẹn lại. Ngày ngày hai vợ chồng vẫn chinh chiến với căn bệnh biết ngốn tiền của chị, nhưng dù sao chị vẫn hạnh phúc vì có 1 người chồng tuyệt vời không bỏ rơi chị khi chị tuyệt vọng nhất. Còn anh, anh cảm thấy biết ơn vì có được 1 người vợ biết lo lắng, biết quán xuyến gia đình và quan trọng hơn ngôi nhà chị mua thực sự khiến anh rất xúc động. Gia đình ấy có thể không giàu về vật chất nhưng tình yêu của họ dành cho nhau thì í tai sánh được.

An Nhiên/ Một Thế Giới

Tin liên quan

Loading...