• Home|

Sau khi nghe tôi thú tội, anh lẳng lặng cầm dao lam cứa tay mình giả máu trinh

02/09/2016

(Blogtamsu) - Nhìn anh đi ra ngoài với chiếc dao lam cạo râu, tôi lúng túng khó hiểu cho đến khi anh cứa tay mình, nhỏ từng giọt máu đỏ của anh lên tấm ga giường trắng tinh ấy thì tôi mới vỡ lẽ…

Sau sự vấp ngã của mối tình đầu, tôi xin phép bố mẹ lên thành phố làm việc chứ không làm ở nhà nữa. Và tôi coi đó là cách hữu hiệu nhất để giúp tôi quên đi nỗi đau đang vò xé tan nát trái tim kia. Rời khỏi nơi đã cho mình quá nhiều kỉ niệm yêu thương cũng nhưng cũng mang cho mình những đau đớn, tôi lên thành phố hy vọng cuộc sống mới sẽ tốt đẹp hơn.

Thành phố hoàn toàn xa lạ, khác biệt, lạ lẫm. Tôi lại giống như chú chim sợ cành cong, không dám giao lưu, tiếp xúc với người khác giới. Ở chỗ làm mới, sau hai tháng vào làm việc, tôi cũng mới chỉ nói chuyện được với chị đồng nghiệp ngồi bên cạnh mà thôi. Rồi mọi người cũng góp ý tôi không nên sống thu mình, nên mở lòng mình ra với người, cho mình một cơ hội hiểu mọi người và cũng là cho mọi người cơ hội hiểu mình. Thiết nghĩ, con người chẳng ai có thể sống mãi với quá khứ, và xã hội này, không phải ai cũng giống ai. Tôi dần mở lòng mình ra và bất ngờ ập đến quá nhanh.

Tôi không dám thừa nhận mình xinh đẹp nhưng mọi người lại công nhận điều ấy. Ai cũng nói tôi có vẻ đẹp rất lạ, mong manh, dịu dàng, e ấp khiến cho người khác nhìn thấy là muốn che chở, bảo vệ. Tôi thì không quan trọng mình đẹp hay xấu, cái tôi cần cách sống của mình với mọi người và mọi người đối xử với mình như thế nào mà thôi.

dao-lam-blogtamsuvn.png1

“Ơ… Em không còn là con gái ư?” – Anh tỏ vẻ thất vọng. (Ảnh minh họa)

Xem thêm >>> Thấy mẹ đau quặn sau ly nước của vợ, chồng túm tóc ấn đầu vợ vào xô nước để rồi bật khóc khi thấy mẹ nôn ra thứ ấy

Buổi sinh nhật công ty hôm ấy, tôi quyết định đi. Chọn cho mình chiếc váy gam màu tươi sáng, ngắm mình trong gương, tôi nhận ra mình đã sai lầm khi bỏ bê bản thân quá lâu rồi. Và trong buổi tiệc hôm ấy, tôi đã gặp được chàng hoàng tử trong mơ của mình. Anh là sếp của công ty đối tác với công ty tôi. Vẻ ngoài lịch lãm, bảnh bao của anh thu hút mọi cô gái, trong đó có cả tôi. Tôi nghĩ, anh sẽ chẳng để ý đến một cô gái như tôi đâu cho đến khi anh chủ động ra bắt chuyện. Cách nói chuyện dí dỏm, hài hước của anh khiến tôi cười không ngớt. Và sau 1 tháng làm bạn thì anh chính thức ngỏ lời yêu với tôi.

Tình yêu anh dành cho tôi làm trái tim tôi sống lại, đập rộn ràng trong lồng ngực. Anh làm cho tôi hiểu rằng tôi vẫn còn xứng đáng được yêu nhiều lắm. Càng ngày tôi càng không thể ngăn mình yêu anh nhiều hơn. Để khi anh ngỏ lời cầu hôn, tôi đã bật khóc mà gật đầu đồng ý. Hình như tình yêu đã khiến tôi mụ mị, quên đi cả vết nhơ trong quá khứ của mình.

Đêm tân hôn… cái đêm mà tôi lo sợ nhất cuối cùng cũng đến. Nhưng qua những tháng ngày yêu anh, tôi cũng thấy được anh là người có suy nghĩ thoáng, tân tiến nên chắc sẽ không để ý đến chuyện kia. Ngờ đâu…

- Ơ… Em không còn là con gái ư? – Anh tỏ vẻ thất vọng

dao-lam-blogtamsuvn

Không chịu đựng được, tôi bật khóc. (Ảnh minh họa)

Câu nói của anh vô tình khiến vết đau trong quá khứ ùa về. Không chịu đựng được, tôi bật khóc. Trong nước mắt, tôi kể tất cả cho anh nghe về mối tình đầu bi kịch ấy. Về cái lần đầu tiên dâng hiến xong liền bị người yêu ruồng bỏ để chạy theo người giàu có.

- Đây là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng em cầu xin anh. Anh đừng làm lớn mọi chuyện đêm nay. Sớm ngày mai, em sẽ tự động xách vali tra khỏi nhà ngay. – Tôi nấc nghẹn, cay đắng

Tôi vừa dứt lời thì anh liền mỉm cười, mắng tôi là đồ ngốc rồi lật đật chạy vào nhà vệ sinh. Nhìn anh đi ra ngoài với chiếc dao lam cạo râu, tôi lúng túng khó hiểu cho đến khi anh cứa tay mình, nhỏ từng giọt máu đỏ của anh lên tấm ga giường trắng tinh ấy thì tôi mới vỡ lẽ…

- Anh yêu em đâu phải vì cái màng ấy. Anh không cần nó, anh cần trái tim em, sự chân thành của em. Nhưng mẹ anh lại cần nó. Vậy nên cứ để anh làm điều này cho em nhé!

Tôi ôm chặt lấy anh khóc nức nở. Đời này, kiếp này, tôi có phúc phận gì, may mắn gì mà lại có được người chồng như anh cơ chứ. Đêm tân hôn của tôi ngập trong nước mắt nhưng lại hạnh phúc vô bờ bến như thế đấy!

 Mây/ Theo Một thế giới

Tin liên quan

Loading...