• Home|

Sự thật kinh hoàng :”Tại sao những đứa trẻ trên tay người ăn xin luôn ngủ?”

10/10/2016

(RB) Sự thật phía sau câu chuyện “Tại sao những đứa trẻ trên tay người ăn xin luôn ngủ?” khiến nhiều người vô cùng bàng hoàng và đau xót khi phát hiện mảng tối kinh khủng của đường dây chăn dắt ăn xin có tổ chức.

Một tác giả phương Tây giấu tên đã vạch trần sự thật phía sau đường dây ăn xin ở các nước châu Á. Đoạn ký này đã được hãng CNN đăng lại dù không đứng ra bảo đảm thông tin. Bài viết đã thực sự gây nên tiếng vang lớn trong lòng dư luận:

“Bên lề đường, một người phụ nữ với mái tóc rối bù, lem luốc cúi gằm mặt, lặng lẽ nhìn xuống mặt đất đen đúa, bên cạnh là chiếc túi đựng những đồng xu lẻ xin được của người đi đường. Không ai biết người phụ nữ ấy bao nhiêu tuổi. Trên tay cô bế một đứa bé khoảng 2 tuổi. Dù chỉ được bọc bằng bộ quần áo bẩn thỉu nhưng đứa trẻ vẫn say sưa ngủ.

an xin blogtin (1)

Chứng kiến cảnh tượng này, chắc chắn nhiều người qua đường sẽ động lòng và chia sẻ với cảnh đời đáng thương của 2 mẹ con bên lề đường. Thậm chí, dù không hề khấm khá nhưng có những người vẫn luôn sẵn sàng chia sẻ đồng tiền manh áo cuối cùng của họ cho những người khó khăn hơn mà không mảy may suy nghĩ đến chuyện khác. Với họ, giúp đỡ người khác như thể đã làm được một điều tốt.

Thế nhưng, suốt 1 tháng liền đi qua người phụ nữ ấy, tôi đã không cho họ một đồng tiền lẻ nào vì tôi biết, đằng sau họ là cả một băng nhóm có tổ chức – nơi những người đi xin ăn phải nộp lại tiền cho kẻ cầm đầu. Và bất ngờ thay khi những tên “đầu xỏ” này lại sở hữu số tài sản khổng lồ với xe hơi, nhà lầu xa hoa.

Sau 1 tháng quan sát, tôi phát hiện ra điều gì đó bất ổn.

Tại con đường đông người qua lại, tôi liếc mắt nhìn người phụ nữ ăn xin ven đường. Vẫn là người phụ nữ ấy, vẫn là đứa trẻ với bộ quần áo vốn bẩn thỉu như thế nhưng dường như có điều gì không ổn ở đây. Từ sáng đến tối, tôi nhận ra đứa bé ấy lúc nào cũng vùi mặt trong vòng tay “mẹ” và ngủ li bì. Thậm chí, nó không hề cựa quậy hay kêu khóc gì.

Và các bạn, các bạn có con không?

Những đứa trẻ ở độ tuổi 1, 2 hay 3 thường ngủ như nào?

Chắc chắn, những đứa trẻ trong độ tuổi này chỉ có thể ngủ nhiều nhất từ hai đến ba tiếng mỗi giấc.

Vậy nhưng, suốt 1 tháng qua khi đi qua bến tàu điện ngầm, tôi không bao giờ thấy đứa trẻ ấy thức. Tôi nhìn đứa trẻ đang ngủ rồi hỏi người phụ nữ ăn xin “Tại sao lúc nào nó cũng ngủ thế?”.

Người phụ nữ chỉ lặng lẽ cúi gằm mặt xuống đất rồi giả vờ như không hề nghe thấy câu hỏi của tôi. Tôi nhắc lại câu hỏi một lần nữa. Chị ta ngước mặt lên rồi nhìn về phía sau lưng tôi. Cái nhìn của người phụ nữ ấy như ánh mắt của một sinh vật đến từ hành tinh khác. Trong trạng thái bị kích động, cô ta văng ra một câu chửi thề lầm bầm trong miệng.

 

an xin blogtin (2) Ảnh minh họa Tôi tiếp tục hét lên câu hỏi của mình “Sao nó lại ngủ?”. Ngay lúc này, một bàn tay đặt lên vai tôi. Tôi quay người lại. Một người đàn ông lớn tuổi nhìn tôi với vẻ mặt không thiện cảm. Người đàn ông này cất tiếng nói “Anh muốn gì ở cô ấy? Anh không thấy rằng cô ấy đang phải vật lộn với cuộc sống khó khăn của mình à?” Sau đó, ông ta lấy ra trong túi mình mấy đồng tiền lẻ rồi để vào chiếc túi ăn xin.

Người đàn bà thể hiện niềm biết ơn với vẻ mặt sầu khổ. Sau khi thể hiện lòng tốt, người đàn ông bỏ tay khỏi vai tôi rồi tiếp tục bước đi đến trạm ga.

Ngày hôm sau, tôi gọi cho một người bạn. Dù không học hành nhiều nhưng bạn tôi vẫn có cuộc sống khá giả với hàng loạt xe xịn và những chuyến chu du khắp nơi.

Nhờ anh bạn này, tôi bắt đầu hiểu rõ hơn về đường dây ăn xin có tổ chức. Những đứa trẻ nằm ngủ ngon lành trên tay nhiều người ăn xin thực chất là được “thuê” từ những gia đình có cha mẹ suốt ngày say xỉn, thậm chí, có nhiều đứa trẻ còn bị đánh cắp.

Và cũng nhờ người bạn của mình, tôi hiểu được tại sao những đứa trẻ đó luôn ngủ. Với giọng điệu bình thản, anh cho biết như thể đang nói về tình hình thời tiết ngày hôm nay: “Chúng hoặc là phê ma túy, hoặc là đã say rượu rồi…”

Tôi choáng váng hỏi lại “Ai phê ma túy? Ai say rượu cơ?”

Anh bạn đáp lại “Đứa trẻ. Vì thế, nó không thể kêu khóc được. Người ăn xin luôn ngồi cả ngày để hành nghề, vậy cậu thử tưởng tượng xem đứa bé đó sẽ cảm thấy chán chường thế nào nếu còn thức?”

Để khiến đứa bé ngủ cả ngày, những kẻ ác độc phía sau màn ăn xin nghèo khổ đã bắt nó phải uống rượu hoặc chích thuốc.

an xin blogtin (3) Ảnh minh họa Rõ ràng, cơ thể của những đứa trẻ không thể chịu nổi việc bị sốc thuốc. Và, chúng thường sẽ chết. Điều tồi tệ nhất là có lúc chúng chết ngay trong “giờ làm việc”. Sau đó, “bà mẹ” ăn xin sẽ phải thay nó bằng đứa trẻ khác rồi ôm cho đến tối. Đây là luật rồi. Và người đi đường thì sẽ vẫn cho tiền và tin rằng hành động của mình rất đạo đức.

Ngày hôm sau, tôi quay trở lại ga tàu nơi người phụ nữ ăn xin đang ngồi. Tôi đưa thẻ phóng viên của mình ra và sẵn sàng cho một cuộc nói chuyện nghiêm túc. Thế nhưng, cuộc nói chuyện ấy đã không diễn ra. Tôi tiến đến để hỏi cô ta về giấy khai sinh của đứa bé, và đặc biệt là đứa trẻ hôm qua cô ta bế đang ở đâu. Đáp lại những câu hỏi của tôi, người phụ nữ ăn xin vẫn chỉ phớt lờ.

Thế nhưng, ngược lại, nhiều người đi đường quay lại mắng tôi té tát và cho rằng tại sao tôi lại có thể hét vào mặt người ăn xin và đứa trẻ tội nghiệp như thế. Ngay sau đó, tôi bị tống ra khỏi ga tàu. Lúc này, chỉ còn 1 điều duy nhất tôi có thể làm đó là báo cảnh sát. Nhưng khi cảnh sát đến, cả người phụ nữ và đứa trẻ đều đã biến mất… Lúc này, tôi mới nhận ra rằng mình đang chống đối cả 1 thế lực lớn mạnh.

Có lẽ, sau khi đọc những dòng tâm sự này, các bạn sẽ phần nào hiểu được “Tại sao những đứa trẻ trên tay người ăn xin luôn ngủ?”. Vì vậy, khi trông thấy những người ăn xin bế một đứa trẻ trên tay ở bất cứ nơi nào, hãy suy nghĩ và quan sát thật cẩn thận trước khi ra tay giúp đỡ họ.

Hãy nghĩ rằng: nếu không phải vì lòng thương hại của hàng nghìn người, nghề ăn xin đã không thể tồn tại. Nếu ăn xin không còn tồn tại, sẽ không còn đứa trẻ sơ sinh nào phải chết vì sốc thuốc hay rượu nữa.

Theo Pháp luật xã hội

Tin liên quan

Loading...