• Home|

Thân phận xấu số của cô gái bỏ đại học bưng bê, nhặt bóng nuôi người yêu ăn học rồi bị “đá”

24/06/2016

Sau confession đầy cay đắng của cô gái trẻ bỏ đại học bưng bê, nhặt bóng nuôi người yêu ăn học rồi bị... "đá". Confession khác của một nhân vật tiết lộ cô gái ấy đã bị tử nạn trong một chuyến phượt. Anh chàng người yêu cũ tệ bạc vẫn tiếp tục chứng minh mình là một kẻ tiểu nhân hèn kém...

2 confession cách nhau 3 tháng một là lời kể của nhân vật chính trong câu chuyện và một confession khác là một người bạn kể lại số phận tiếp theo và câu chuyện đầy đau đớn khi cô gái này đã bị tử nạn cùng với những hành động tiếp theo của anh bạn trai tệ bạc. Cả 2 câu chuyện đều khiến nhiều người sôi máu vì thương cho cô gái lại căm phẫn anh bạn trai tệ bạc này.

confession về tình yêu

Ảnh minh họa

Confession thứ 1 làm nóng điên đảo một trang diễn đàn của một trường đại học với 56.000 lượt like, share và hàng ngàn comment bức xúc thay cho cô gái đáng thương, hy sinh hết lòng vì người yêu để rồi nhận trái đắng. Chính cô gái trẻ này đã viết: “Em không bao giờ muốn nhớ về khoảng thời gian đó một chút nào, khoảng thời gian mà mỗi giây phút thở đều khiến em phát điên…”.

“#6722: Chào anh, lâu rồi mình không gặp 

Hôm nay em vô tình nhìn thấy ảnh anh cùng người ấy trên facebook. Mình chia tay được 1 năm. giờ anh và cô ấy kỉ niệm bên nhau 1 năm 2 tháng.

Anh vẫn vậy, nước da ngăm đen, chẳng bao giờ cười mỗi khi chụp ảnh. Cô ấy cười rạng rỡ quá, hạnh phúc mà. chẳng biết từ khi nào em không còn đau khi nhìn thấy những hình ảnh này… Giờ em không biết em đang ghét hay tội cho cô gái bên cạnh anh…

Nghĩ ngày đó em thấy mình dại dột, ngu ngốc ghê. Sao ngày đó tự dưng thôi học? Vì em quá yêu anh. Cứ nghĩ rằng chỉ cần hi sinh thật nhiều, người mình yêu được hạnh phúc là tất cả sẽ ổn, mọi thứ rồi sẽ được bù đắp. Ngày đó mình cùng nhau vào NEU. Bao ước mơ, bao hi vọng rằng sẽ thay đổi mọi thứ, vượt qua tất cả khó khăn, và vượt qua cái nghèo…

Vừa nhập học được 2 tháng, bác trai mất. Có lẽ đọc đến đây anh biết được người viết là em và về câu chuyện của chúng ta. Một mình anh với đứa em gái đang học cấp ba, ba mất, mẹ nằm viện hơn nằm việc K vì căn bệnh quái ác hơn năm nay mà có mỗi ngày chi phí có thể lên đến gần triệu bạc. Tim em bóp nghẹt khi nhìn thấy anh gào khóc thảm thiết trong đám tang bố, và quặn thắt hơn khi anh nói với em rằng có lẽ việc học của anh sẽ từ bỏ để lo cho mẹ và cái H em gái anh. Em đau lòng nhìn anh tất bật chạy xe ôm, chạy bàn sau mỗi giờ học. em nhớ lại khoảnh khắc anh cười tươi chạy qua nhà e báo chúng mình đậu đại học rồi, đậu NEU rồi..

Và em thôi học. Ngày đó em nghĩ đơn giản lắm. Em là con gái, học đuối hơn anh, nhà lại không có điều kiện, biết rồi có được việc. Anh ôm em vào lòng, em động viên mãi rồi anh đồng ý cho em thôi học. 

Từ đó em lao vào đi làm… làm đủ thứ việc, chạy bàn, bưng bê, nhặt bóng, sướng hơn thì ngồi đánh máy thuê văn phòng, nhân viên đứng shop… Nhưng chưa một lần than mệt, than phiền, e trào nước mắt vì anh liên tiếp giành những học bổng..

Cứ thế gần 3 năm ròng rã chưa một lần thiếu viện phí cho bác gái đến ngày bác mất… Em còn nhớ trước ngày bác gái mất mấy ngày, em trong viện với bác luôn, bác nắm tay em, bác khóc, em khóc. Bác bảo nhất định em phải thành con dâu bác, bác thương em như con gái ruột… cũng vì điều đó mà chưa một lần e thấy khổ, thấy vất…

Anh còn nhớ hôm em đội mưa chạy đến Đội Cấn xin ứng lương cho anh kịp đóng học phí chứ? Đưa được tiền cho anh, anh vội quay vào trường, mặc lục đó người em ướt sũng, cái áo mưa 5 ngàn rách tả rách tơi… cũng là lúc em nhận ra anh ít quan tâm em dần…

Và đúng buổi tối tháng 3 cách đây 1 năm sau khi tan ca đêm, em về phòng mệt dã dời, lục điện thoại thấy 4 cuộc gọi nhỡ, em vội gọi lại cho anh. anh còn nhớ lúc đó em còn nói gì không? Em vừa tan ca về, em xin lỗi vì không để ý điện thoại. Chồng ơi, em được thưởng thêm, trừ tiền viện của bác hôm em vay cái T bạn em thì còn dư một khoản cũng đủ. Mai mình cho bé H lên Hà Nội đưa em đi Thủ lệ chơi chồng ạ. từ ngày bác mất con bé đâm u uất hẳn ra chồng ạ.

Và anh nói chia tay với em. em cứng họng, nghẹn đắng nơi cổ họng, em không biết em đã làm sai gì, và anh đang đùa chăng? Anh bảo anh quen L, con gái nhà chủ trọ nơi anh thuê được 2 tháng rồi. Đắng ngắt.

Em không bao giờ muốn nhớ về khoảng thời gian đó một chút nào, khoảng thời gian mà mỗi giây phút thở đều khiến em phát điên…

Cũng may vì em có gia đình, những đứa bạn và cả những người bạn thân của anh. Họ thương em, và đến giờ vẫn liên lạc thường xuyên… Ngày đó họ khuyên em từ bỏ, khuyên quên đi 6 năm yêu đương, quên đi bao cố gắng… em chưa bao giờ nghĩ bản thân mình có thể quên được. Nhưng có những thứ con người ta cũng phải ngạc nhiên về chính mình… Em không dám nhận mình là đứa con gái mạnh mẽ nhưng em đã làm hết sức, cố hết mình để quên được anh, em không nuông chiều cảm xúc nữa….

Giờ em đã thi lại, đậu một trường khác, không phải NEU, em làm thế vì nó tốt cho công việc của em chứ không phải vì ai khác nữa cả. em đi làm, kiếm thêm bù cho việc học, dư thì mua một vài thỏi son, cuối tuần đi tụ tập bạn bè… Giờ e thấy hài lòng lắm. Có lẽ phải cảm ơn anh, vì anh đã giúp em nhận ra những khả năng đáng ngạc nhiên của mình. Cảm ơn anh giúp em nhận ra rằng cần phải yêu bản thân mình trước rồi mới đem tình yêu đó dành cho người khác, giờ em thấy thương mình hơn rồi.

Hôm trước cái H nhắn tin cho em, báo lên Hà Nội học rồi, gọi em bằng cái tên thường thân lúc trước bé vẫn gọi em, tự nhiên em thấy nhẹ nhõm.

Hôm nay em thấy trên bảng tin thấy dòng status: Đợi người ta học xong về rước tôi. Kỉ niệm 1 năm 2 tháng và hình ghép đôi của hai người…. lòng không còn thấy nhói, thấy đau nữa, em quên anh thật rồi…”.

Confesion thứ 2. cách đó 3 tháng đã tiết lộ một sự thật không thể đau lòng hơn về số phận cô gái sau này và câu chuyện xung quanh về anh bạn trai cũ ngay khi cô gái đã nằm xuống…

confession về tình yêu

Ảnh minh họa

“#7627: Chắc hẳn vẫn còn nhiều bạn nhớ về confessions (tớ không nhớ là số bao nhiêu ) về một cô gái bỏ đại học để nuôi bạn trai mình học đại học rồi bị chính chàng trai ấy nói lời chia tay. Chàng trai đó yêu cô con gái chủ nhà trọ nơi anh ta đang sống. Thời điểm đấy có rất nhiều người bình luận và chia sẻ, trong số đó không ít người cho rằng câu chuyện không có thật, chỉ có trong phim. Đó là sự thật, đời thật, vì nếu là trong phim thì bạn tớ, chủ nhân của confession đó có lẽ sẽ có một cái kết viên mãn hơn rồi. 

Ngày 1/6 vừa rồi là đầy 49 ngày của nó các bạn ạ. Nó mất khi bọn tớ cùng nhau đi phượt trong Lâm Đồng. Thằng bạn tớ cầm lái chết tại chỗ, còn N, chủ nhân confession mất trên đường đi cấp cứu. Trước khi vào vấn đề chính tớ muốn nói đến sự việc khác. sau khi confession trước được đăng lên. Thằng khốn kia đã nhắn tin cho bạn tớ. Đại loại là nó bảo lớn cả rồi, đừng hễ tí cho lên mạng xã hội. Nếu mục đích cuối cùng của bạn tớ là đòi lại số tiền đã bỏ ra cung phụng cho nó và gia đình nó thì nó sẽ đáp ứng đủ. Trả không thiếu một xu trong khi con em nó ra ngoài này học vẫn ăn ngủ tại phòng bạn tớ. Nực cười thế đấy các bạn ạ. Nghe đâu con chủ nhà trọ có bầu rồi các bạn ạ. Đám tang bạn tớ. Nó mò về. Quần áo chỉn chu. Nhà bạn tớ kiên quyết không cho nó vào viếng, nó vẫn lì mặt ở đấy. Đã xảy ra sự xô xát giữa bố và anh trai của bạn tớ và nó. Lúc thắp hương nó khóc. Không biết nó khóc vì bị ăn mấy cái tát vêu cả miệng hay khóc vì thương cho người yêu cũ nữa. Đọc đến đây chắc hẳn sẽ có nhiều người nghĩ nó còn chút lương tâm. 

Nhưng không phải đâu mọi người ạ. Sự việc mà nhà bạn tớ và toàn bộ mọi người không ngờ đến là cách đây 2 tuần, nó từ Hà Nội mò về Hải Phòng. Đến chùa nơi mà nhà bạn tớ gửi vong làm cái lễ cắt duyên âm. Hóa ra nó lo sợ lúc sống bạn tớ yêu nó nhiều như thế, hi sinh nó nhiều như thế khi chết đi sẽ tiếp tục thế nó, yêu nó. Cái lễ diễn ra trong âm thầm lặng lẽ có sự giúp đỡ của nhà con người yêu nó. Sau người nhà chùa nói ra nên người nhà bạn tớ mới biết. Và đỉnh điểm của sự việc là hôm kia nó cùng người yêu cùng ông bà nó qua nhà bạn tớ xin mở nắp quan để trấn yểm. Nó trình bày là dạo gần đây công việc nó không suôn sẻ. Đêm ngủ toàn thấy cái N. về gọi đi. Nó đi xem thầy nên thầy bày cách cho nó. Nó nói người mất cũng mất rồi, cái gì qua để nó qua đi. Giờ người sống mới quan trọng. Bố mẹ mất rồi như bạn tớ đã kể ở confession trước, ông bà nó già cả, thấy cháu nói sao nghe vây.

Thế đấy các bạn ạ. Một đứa con gái đã yêu nó, hi sinh cả tuổi trẻ để nuôi nó, gia đình nó, người đã vuốt mắt cho mẹ nó trước lúc nhắm mắt xuôi tay. Lúc sống vì hai chữ sự nghiệp bị nó ruồng bỏ, thì khi chết đi lại cũng vì hai chữ tương lai mà nó muốn mở nắp quan tài để làm mấy trò đấy. May cho nhà nó là hôm đấy bố với anh trai cái N. đi làm. Không lại cho nó mồ yên mả đẹp. Mộ bạn tớ còn chưa xanh cỏ. Chắc hẳn kiếp trước bạn tớ nợ thằng khốn này nhiều lắm. Nên sống phải trả nợ, chết đi rồi cũng không được yên. Thằng khốn như mày đã nghèo lại còn hèn, đã đê tiện lại còn đốn mạt. 

Chắc mày chẳng có thời gian đọc mấy cái này vì bận lo sự nghiệp, nhưng con người yêu mày chắc sẽ đọc được. Khoan hãy lo đến ma chết, bay sống nhân nghĩa như vậy thì người sống cũng không để bay yên đâu. Không làm điều xấu, tự tâm thanh thản, ngủ sẽ ngon. Bạn tao nó ngủ rồi, nó có cuộc sống mới rồi, không oán hận để đi theo mày đâu. Những cái mộng mị lo sợ đó từ tâm can đen tối của bay mà ra nên cứ từ từ mà nếm trải. Nghe nói người yêu mày có bầu rồi. Tao cũng như tất cả hội bạn bè đều không mong nhận được thiệp cưới của tụi mày”.

Theo Trí thức trẻ

Tin liên quan

Loading...