• Home|

Thiếu gia giàu giả nghèo giả khổ để tìm vợ “chuẩn xịn” và cái kết chẳng biết “mèo nào cắn mỉu nào”

09/09/2016

Chàng chỉ nghe được tiếng khóc của nàng, sờ thấy giọt nước mắt nóng hổi của nàng mà đâu nhìn thấy miệng nàng đang nhếch lên một nụ cười đầy khoái chí và đắc thắng.

Chàng là thiếu gia một gia đình giàu có. Gia sản nhà chàng có mà liệt kê ra cả mấy trang A4 cũng chẳng hết. Từ bé chàng đã sống trong nhung lụa, tương lai của chàng sau này cũng được định trước là sẽ giàu sang phú quý cả đời. Nhưng cũng vì thế mà chàng lại mắc vào căn bệnh nan y chung của những kẻ lắm tiền nhiều của, đó là sợ hãi phụ nữ đến với mình chỉ vì cái ví dầy mà thôi!

 

Tất nhiên, nếu đó là một màn yêu đương qua đường thì chàng chẳng thèm đắn đo. Có điều, khi kết hôn, người vợ sẽ đầu ấp tay gối bên chàng sớm tối mà cũng vì tiền mới cưới chàng thì thật đáng buồn thay. Cái chàng cần ở một người vợ, với sự chân tình và tình yêu xuất phát từ đáy lòng cơ!  

 

Nghĩ mãi nghĩ mãi, chàng liền nghĩ ra 1 kế. Phải rồi, khi chàng không có xu nào trong người, khi chàng nghèo kiết xác, hẳn là chàng sẽ tìm được một người phụ nữ chân thành đối đãi với mình mà không phải vì những vật chất lóng lánh bên ngoài.

 

Ảnh minh họa

 

Chàng rời gia đình, nộp hồ sơ xin làm nhân viên quèn của một công ty quảng cáo. Cũng có chút năng lực, vì thế chàng nhanh chóng được nhận vào làm. Và ở đó, nàng đã gặp chàng – cô gái xinh xắn, dịu ngoan, luôn chăm chỉ làm việc và sống rất đúng mực.

 

Chàng quý mến nàng ở sự thanh bạch, độc lập tự chủ và luôn tự nỗ lực vươn lên. Nàng đẹp thế, nào có ít công tử, đại gia đưa lời tán tỉnh. Nhưng nàng đều cự tuyệt tất cả. Vẫn sống cảnh nhà trọ, cơm quán bình dân, đi xe bus đi làm. Có lần tâm sự, nàng bảo, nàng muốn tự tay mình làm nên tất cả, chứ không muốn phụ thuộc, nương tựa vào ai. Vì chỉ có dựa vào chính bản thân mình mới an nhiên tự tại và vững bền nhất.

 

Nàng với chàng dần trở nên thân thiết rồi yêu nhau lúc nào không hay. Bao lời mời vi vu trên “bốn bánh” sang chảnh nàng chẳng quan tâm, vẫn hoàn toàn mãn nguyện khi ngồi sau chiếc xe máy cà tàng, theo chàng vào các quán ăn vặt lề đường rẻ tiền. Nhiều lần chàng hỏi nàng sao lại chọn một người đàn ông nghèo kiết như chàng, nàng đều cười xòa: “Nhưng em yêu anh rồi thì biết làm sao đây? Hơn nữa, em tin anh sẽ thành công. Em sẽ luôn ở cạnh anh để chờ đến ngày đó. Anh sẽ không phụ lòng tin của em chứ?”. Khỏi phải nói, chàng thỏa mãn với câu trả lời của nàng đến mức nào. Đây chính là người con gái mà đời này chàng cần, là người vợ “chuẩn xịn” chàng tìm kiếm bấy lâu nay rồi, chẳng còn nghi ngờ gì nữa!

 

Yêu nhau được gần 1 năm, chàng ngỏ lời cầu hôn nàng bằng một chiếc nhẫn vàng chẳng mấy đáng tiền. Thế mà nàng vẫn cười tít mắt, sung sướng nhận lấy như thể đó là chiếc nhẫn kim cương đắt giá bạc tỉ vậy. Chàng cảm động lắm, ngầm cảm ơn Chúa trời đã đưa nàng đến bên chàng.

 

Cho đến lúc bàn bạc thủ tục hôn lễ, chàng vẫn chưa muốn lộ “nguyên hình” mà vẫn tiếp tục giả nghèo giả khổ. Theo chàng nghĩ thì, cô gái nào cũng muốn một đám cưới cổ tích, thật đẹp thật thơ mộng, và nếu nàng có thể hi sinh mong ước đó để chấp nhận một đám cưới giản đơn, sơ sài với chàng thì tình cảm dành cho chàng quả thật là lớn lao, chàng chẳng cần phải mảy may nghi ngờ gì nữa.

 

Và không phụ sự kì vọng của chàng, mặc dù theo kế hoạch bàn bạc chỉ là một đám cưới ở một nhà hàng bình dân với các dịch vụ rẻ tiền, nàng cũng không chút nào phàn nàn, ca thán. Bố mẹ chàng cũng rất hài lòng về cô con dâu đẹp nết, giàu tình cảm mà chàng chọn lựa. Chàng dẫn nàng đi đăng kí kết hôn trong niềm hạnh phúc lâng lâng lan tỏa đến từng chân tơ kẽ tóc.

 

Sau khi cả 2 kí vào giấy chứng nhận kết hôn, chính thức là vợ chồng hợp pháp của nhau, chàng liền dẫn nàng về dinh thự nhà mình, nói cho nàng biết hết tất cả sự thật về thân thế của mình. Nàng lặng người đi, rồi bật khóc nức nở. Nàng nói, chàng đã lừa dối nàng, nàng không chấp nhận được kẻ dối trá, nàng không muốn kết hôn nữa. Chàng cuống lên, rối rít xin lỗi, dỗ dành đủ kiểu nàng mới nguôi nguôi.

 

Chàng ôm nàng thật chặt, thủ thỉ: “Vợ à, dù anh giàu hay anh nghèo, thì việc anh yêu em là sự thật không thể nghi ngờ được”. Nàng nép mình trong vòng tay chàng, vẫn còn thút thít khóc. Chàng chỉ nghe được tiếng khóc của nàng, sờ thấy giọt nước mắt nóng hổi của nàng mà đâu nhìn thấy miệng nàng đang nhếch lên một nụ cười đầy khoái chí và đắc thắng.

 

Chàng đâu ngờ, hồi chàng mới tới công ty làm việc, nàng vô tình nghe lỏm được cuộc điện thoại chàng gọi về cho mẹ nên đã đoán được gia thế nhà chàng từ đợt ấy rồi. Sau, nàng cất công tìm hiểu, tra cứu thì xác định trăm phần trăm chàng là thiếu gia nhà giàu có số có má. Vì thế, khi chàng thích đóng vai trai nghèo rớt mùng tơi thì nàng cũng hùa theo diễn kịch với chàng cho vui. Chứ chàng nghĩ, nàng chăm chút xinh đẹp thế, phấn đấu làm việc giỏi giang thế, sống giữ mình thế để làm gì, nếu không phải là để thực hiện mơ ước làm thiếu phu nhân nhà giàu?!

Theo Trí thức trẻ

Tin liên quan

Loading...