• Home|

Thú nhận đi mấy mẹ, các chị toàn “bóc lột” nhà ngoại mà cung phụng nhà nội cả thôi

09/09/2016

Nói thiệt chưa bao giờ tôi thương ba mẹ tôi nhiều bằng lúc tôi đã làm mẹ.

Khi phải một mình vật lộn với con, với từng muỗng cháo, từng viên thuốc, từng cơn sốt… của con tôi mới thấm thía cảm giác lấy chồng xa xứ nó khổ làm sao. Nhìn những cô bạn gái lấy chồng cùng quê được ba mẹ hỗ trợ chăm sóc con cái mà tôi rất ghen tị.

Screenshot_1

Cùng là bà mẹ bỉm sữa mà cô bạn cùng quê của tôi đến sướng. Dù một nách hai con nhưng muốn đi chơi là đi chơi, muốn ngủ là ngủ vì mọi việc đã có mẹ cô ấy lo hết. Từ khi thằng lớn còn bế ngửa Linh – bạn tôi đã gởi cho ông bà ngoại lo. Nó bảo: “Có ông bà lo yên tâm lắm mày ơi. Tao chả phải lo gì cả, tao đi làm xong về cơm nước cho chồng, đến 7-8h qua đón con thì nó đã ăn uống no nê chỉ còn uống bình sữa là đi ngủ. Hôm nào tao mệt hoặc muốn đi chơi chỉ cần nhắn ông bà cho cháu ngủ thế là xong, tao cũng khỏi qua đón. Thằng bé ở với ông bà từ nhỏ nên quấn lắm, cũng chẳng đòi ba mẹ gì cả”

Có lẽ vì sướng như vậy nên trong khi tôi chả dám đẻ đứa nữa thì con bạn tôi lại tiếp tục sản xuất thêm một em khi thằng anh vừa được 3 tuổi. Nó bảo nó tính rồi, thằng anh được 3 tuổi là có thể gởi đi nhà trẻ, ông bà chỉ cần đưa đón thôi, còn lại lo cho con em là được. Nói thiệt, tôi nghe nó nói mà thấy nó “bóc lột” ba mẹ nó ghê.

Nhưng nó kêu ba mẹ nó nghỉ hưu nên rảnh rang, có cháu để chăm cũng vui mà. Uhm, thì tuy là thế nhưng tôi vẫn thấy nó quá vô tư đi. Tôi hỏi nó: – Thế chồng mày với nhà chồng chả lo cho cháu được sao mà mày phó thác hết cho nhà ngoại vậy? – Trời, ông bà nội từ ngày thằng cháu ra đời chắc qua thăm được 2 lần. Tao chưa kịp mở miệng nói gì là bà đã chặn họng: “Mẹ không trông cháu được đâu nha. Mẹ bị đau đầu không chịu được tiếng trẻ con khóc”. Mà nói thật tao cũng không định nhờ vả bên nội nhưng nghe vẫn bực mình lắm mày ạ. – Đúng là cháu bà nội, tội bà ngoại. – Uhm, cũng thương ba mẹ lắm nhưng không nhờ ba mẹ thì biết nhờ ai?

Nhìn cảnh này, tôi nghĩ chắc sau này tôi cũng khổ rồi đây vì tôi cũng có mỗi một mụn con gái, chả lẽ không giúp nó. Mà nhiều lúc nghĩ nuôi con gái đúng là “con người ta”, cũng mang nặng đẻ đau, cũng vất vả cho ăn học, rồi lo dựng vợ gả chồng cho nó, cuối cùng còn phải lo chăm con cho nó nữa. Còn nó cưới chồng xong thì thành con người ta, lo hiếu thuận, lấy lòng nhà chồng, đã vậy mà nhiều lúc còn phải nhẫn nhục chịu đựng người ta xài xể. Nghĩ mà tủi thân tủi phận thiệt.

Cứ nghĩ đến chuyện đó là tôi thấy tôi phải đối xử tốt với ba mẹ mình hơn. Ba mẹ cả đời hy sinh vì mình, nhịn ăn nhịn mặc nuôi mình khôn lớn, mình còn chưa báo hiếu được ba mẹ ngày nào thì đã đi lấy chồng, lo chồng, lo con, rồi còn phải lo báo hiếu ba mẹ chồng. Vậy ba mẹ mình ai lo?

Mặc dù ba mẹ khi nào cũng nói: “Con hạnh phúc là ba mẹ hạnh phúc rồi”, thế nhưng, mỗi khi con cháu về thăm hay mua được gói quà tấm bánh, tôi thấy ba mẹ cười rất tươi. Vì vậy, dù bận rộn, một năm tôi cũng ráng thu xếp về thăm ba mẹ được 2 lần. Vì nói thiệt, ba mẹ ngày càng già, mình còn được bao nhiêu năm quây quần bên ba mẹ. Cứ cho được 20 năm nữa thì cũng gặp nhau được có 40 lần. Cứ tính như vậy mà thấy thời gian bên ba mẹ mới quý làm sao.

Vậy nên các chị em à, các chị có thể yêu chồng, yêu thương nhà chồng, nhưng xin các chị hãy nghĩ đến các bậc sinh thành của mình mà sống cho thật tốt. Đừng có bên trọng bên khinh. Hãy nhớ câu: “Một giọt máu đào hơn ao nước lã”. Hãy yêu thương và trân trọng khi ba mẹ còn sống, đừng cứ chăm chăm cho chồng, cho nhà chồng, đến khi hối hận thì đã muộn.

Nguồn: Sưu Tầm

Tin liên quan

loading...