• Home|

Tiếc 7 ngàn cho vợ đi xe bus, tôi không ngờ cái kết lại đáng sợ như vậy

23/06/2016

Chỉ vì tiếc 7 ngàn đồng mà tôi đã không cho vợ đi xe bus, không cho vợ được ngồi điều hòa nên mới dẫn đến cơ sự này.

Mới cưới nhau được gần 1 năm, vợ chồng tôi đã phải đèo bồng nhau lên thành phố kiếm sống. Ở quê suốt ngày ra đồng làm thuê cuốc mướn, rồi làm đủ thứ nghề cũng không được là bao. Cuộc sống khổ cực, nghèo nàn quá vợ chồng tôi đâm nản, nhưng nghĩ tới tương lai sau này tôi và vợ lại không cho phép mình đầu hàng số phận. Thế rồi tôi bàn với vợ rời quê lên thành phố buôn bán, nghe nói ở trên đấy làm ăn dễ hơn ở quê. Thôi thì cứ thử xem thế nào, chứ cứ chôn chân ở vùng quê nghèo thế này vợ chồng tôi không biết bao giờ mới khấm khá, ngẩng mặt lên được.

Nhà nghèo cũng chẳng có gì, 2 vợ chồng 2 túi quần áo nhỏ nhỏ và chút ít tiền vốn mang lên thành phố lập nghiệp. Bắt xe khách đi hơn 3 tiếng đồng hồ mới tới Thủ đô, lên đúng vào mùa hè cái nắng nóng ở nơi đất chật người đông này như muốn thiêu đốt con người. Dừng chân nghỉ ngơi 1 lúc trước khi bắt xe bus vào nhà người anh họ ở tạm 1 vài hôm. Vừa đưa vợ lên xe bus, đi chừng được hơn 30 phút thì vợ chồng tôi vội xuống ngay vì cứ ngỡ điểm xe bus này gần nhà anh họ.

Vừa xuống xe gọi điện cho người anh họ ấy, anh ấy bảo chúng tôi xuống sớm 2 điểm rồi. Giờ phải đi thêm 2 điểm nữa mới tới nơi. Nắng nóng quá vợ tôi ngồi thần người xuống đường khi biết nhỡ xuống sớm 2 tuyến. Nghĩ 2 điểm thôi cũng chẳng có gì xa xôi tôi bảo vợ chịu khó đi bộ 1 đoạn là tới nhưng cô ấy lại cứ khăng khăng đòi lên xe bus tiếp theo vì không chịu được cái nắng trên 40 độ này.

7-ngan2-blogtamsuvn

Tôi và vợ lại không cho phép mình đầu hàng số phận (ảnh minh họa)

Vợ chồng vừa lên thành phố, chưa kiếm được đồng tiền nào thì chứ mà vợ cứ đòi tiêu tiền vung phí thế này. Tiếc 7 ngàn đi xe bus tôi quát ầm lên với vợ khiến cô ấy cúi mắt xuống rớm nước mắt.

– Anh bảo em cố đi bộ có gần 1km thôi mà. Giờ có 2 điểm lên đi mất 7 ngàn, em không tiếc sao ?

– Nhưng nắng quá em không chịu được, vả lại em đang có…

– Người ta đi đầy đường đây có sao đâu. Em tiểu thư nó vừa thôi, đã nghèo rớt mùng tơi lại giả vờ sang chảnh.

– Không. Anh tiếc tiền thì đi bộ đi, em sẽ lên xe bus tiếp theo.

Đôi co một hồi nhưng vợ không chịu nghe tôi khuyên giải, cô ấy cứ nằng nặc đòi lên xe bus đi 2 chặng và chịu mất 7 ngàn đồng. Vừa thấy có xe tới, chưa kịp nói gì vợ đã vội leo lên xe ngồi ngay vào hàng ghế trống. Thấy vậy tôi liền chạy lên xe lôi vợ xuống, nhưng cô ấy cứ bám chặt vào ghế nhất định không chịu xuống vì thời tiết nắng gắt và mệt. Bực dọc trước thái độ của vợ, tôi bế thốc vợ xuống dưới mặc cho bao người trên xe đổ dồn ánh mắt nhìn vợ chồng tôi.

Xuống đường, xe bus cũng chạy đi tôi an ủi vợ 1 hồi rằng nói giờ vợ chồng nghèo khó tiết kiệm được đồng nào thì hay đồng đó. Thành phố cái gì cũng đắt đỏ và phải dùng đến tiền không như ở quê. Vợ chỉ ngước mắt nhìn tôi chảy nước mắt rồi khụng khịu xách túi quần áo theo tôi đi bộ dưới cái nóng như đổ lửa.

7-ngan3-blogtamsuvn

Vợ… vợ ơi… (ảnh minh họa) 

Đi được tầm 200m, vợ bỗng ngã khụy xuống đường và xỉu ngay tức thì. Hốt hoảng quá, tôi gào khóc gọi vợ nhưng cô ấy chẳng tỉnh lại. May mắn sao có chú xe ôm tốt bụng đưa vợ chồng tôi đến bệnh viện cấp cứu. Ngồi ngoài hàng lang đợi vợ mà tôi lo quá, không biết vợ có mệnh hệ gì không? Cô ấy vốn yếu, hay ốm mà đi nắng thế này nên ngất cũng đúng thôi. Tại tôi, tại tôi tiếc 7 ngàn đi xe bus nên vợ mới nhập viện khẩn cấp thế này.

Một lát sau bác sĩ ra nói với tôi rằng:

– Cái thai của chị nhà không thể giữ được, chị ấy bị cảm nắng cùng với việc suy nhược cơ thể nên sức khỏe vẫn còn yếu lắm.

– Vợ tôi có thai??? Và cái thai ấy đã ra đi vĩnh viễn rồi sao?

– Vợ anh có thai 3 tháng rồi, anh không biết sao? Thật tiếc cho vợ chồng anh, nhưng giờ sức khỏe và tâm lý chị ấy là quan trọng. Anh hãy động viên chị ấy ăn uống và dưỡng sức thật lớn. Có lẽ chuyện này là cú sốc lớn với chị nhà.

Chết lặng khi nghe bác sĩ nói vợ mình đã có bầu 3 tháng nhưng đứa con ấy đã mãi mãi ra đi, tôi không thể ngờ chuyện này có thể xảy ra. Tất cả là tại tôi, tại tôi hết. Thừa biết vợ mình hay ốm yếu, lại không chịu được thời tiết khắc nghiệt mà còn bắt vợ đi bộ dưới nắng nóng thế này. Gần 1 năm nay cưới nhau, chúng tôi đã mong từng phút giây vợ có bầu, vậy mà ngày biết tin vui này cũng là lúc đứa con chúng tôi mong đợi ra đi mãi mãi sao?

Vào nhìn vợ nằm yên trong giường bệnh. Đôi mắt cô ấy thâm cuồng vì khóc nhiều, người gầy nhơ xương mà tôi giận mình quá. Từ ngày cưới nhau đến giờ, tôi chưa từng cho vợ 1 ngày sung sướng, hạnh phúc. Lúc nào vợ cũng nai lưng ra làm thuê vì tôi, vì gia đình vậy mà hôm nay người chồng kẹt sỉ, tiết kiệm 7 ngàn cho vợ ngồi xe bus mát lạnh đã nhẫn tâm giết chết đứa con thân yêu của mình. Rồi lúc vợ tỉnh dậy, biết tin mình cái thai 3 tháng của mình ra đi như thế cô ấy có chịu đựng nổi không? Liệu vợ có tha thứ, có chấp nhận 1 người chồng tồi và ích kỷ như vậy không? Vợ ơi, anh xin lỗi. Anh đã sai thật rồi.

Theo Một thế giới

Tin liên quan

Loading...