• Home|

Tôi thấy sợ sự im lặng của vợ sau khi biết tôi ngoại tình

25/07/2016

Thà cô ấy đánh mắng, chửi rủa hay hành động như bao người vợ khác vẫn làm thì tôi còn thấy nhẹ nhõm và thoải mái hơn là sự im lặng đáng sợ như thế này.

Tôi và vợ kết hôn đến nay đã được 8 năm, chúng tôi có một cậu con trai kháu khỉnh và một cô con gái xinh xắn, ngoan ngoãn. Vợ tôi là nhân viên ngân hàng. Cô ấy không phải là quá xinh đẹp, giỏi giang nhưng là người vợ đảm đang và một người mẹ tốt. Tôi yêu và lấy cô ấy bởi tính chịu thương, chịu khó và luôn hết lòng với chồng con. Thế nhưng, có lẽ khi có cuộc sống quá hoàn hảo và yên bình người ta lại muốn vùng vẫy và tìm cho mình những điều mới mẻ.

Tôi là nhân viên kinh doanh của một công ty cũng khá lớn. Đặc thù công việc tôi phải là thường xuyên đi công tác và có những mối quan hệ xã giao. Trong những lần, tôi có điều kiện tiếp xúc với nhiều cô gái xinh đẹp và giỏi giang. Thế nhưng, tôi vẫn giữ được sự thủy chung với vợ cho đến một ngảy tôi gặp em – người mà đã khiến tôi quên đi mọi thứ, quên đi cả gia đình hoàn hảo để chạy đến bất cứ lúc nào. Cô ấy là mẫu phụ nữ khá cá tính. Nét cá tính, mạnh mẽ càng tôn lên vẻ đẹp hấp dẫn, thu hút mọi ánh nhìn. Trong một bữa tiệc, tôi đã không kìm được lòng mình khi trò chuyện với em. Tôi đã nghĩ mình chỉ say nắng và dừng lại ở đó, nhưng không tôi đã bị em hớp hồn và chiếm trọn trái tim. Tôi đã giấu giếm vợ để liên lạc với em, để qua lại thân mật với em mỗi khi có thể. Điều khiến tôi càng say mê em hơn đó là sự cuồng nhiệt, nhiệt tình của em mà vợ tôi không có vợ.

Có lẽ mọi người sẽ chửi tôi là thằng khốn nạn nhưng khi nằm cạnh vợ tôi cũng nhớ đến em như một thói quen. Tôi thực sự không làm chủ được bản thân mình nữa nên dù cố gắng đến thế nào cũng không thể giấu giếm được những thay đổi của tôi với vợ và con. Khi vợ cố gặng hỏi hay tìm hiểu về những thay đổi đó của tôi thì tôi tỏ ra khó chịu, cáu gắt khiến vợ càng buồn và tò mò hơn. Tôi sợ một ngày không xa vợ tôi sẽ phát hiện ra những điều xấu xa tôi làm nhưng lại không thể làm gì để có thể thay đổi được suy nghĩ và hành động của mình.

im-lang-blogtamsuvn-

Vợ tôi chỉ im lặng khi biết tôi ngoại tình (Ảnh minh họa)

Rồi chuyện gì đến cũng đã phải đến. Vợ tôi đã tỏ ra vô cùng ngạc nhiên khi thấy tôi nắm tay, ôm ấp cô ấy đi ra từ nhà nghỉ. Khi tôi nhìn thấy vợ, nhìn thấy đôi mắt ầng ậc nước và khuôn mặt trắng bạch của vợ tôi đã giật mình và xấu hổ vô cùng nhưng vẫn cố giữ bình tình và sự điềm tĩnh để đối mặt với cơn thịnh nộ của vợ. Nhưng không, vợ tôi quay lưng bước đi bỏ mặc tôi loay hoay với biết bao suy nghĩ bên cô bồ cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Về đến nhà, vợ tôi chỉ nhìn tôi với ánh mắt khinh bỉ và hỏi tôi vài câu như: Tôi đã ngoại tình từ bao giờ, cô ta là ai và tôi định sẽ thế nào? Rồi chẳng biết cô ấy có nghe tôi nói hết hay không mà lẳng lặng đi lên lầu. Cô ấy không khóc, không tức giận, không hề nhiếc mắng hay nói rằng sẽ như thế nào. Tôi thực sự bất ngờ trước thái độ của vợ, tôi không nghĩ cô ấy sẽ vị tha mà tha thứ cho tôi dễ dàng như vậy.

Từ tối hôm ấy, vợ tôi ôm chăn gối sang phòng con gái ngủ mà không thèm nói đi nói lại với tôi một lời. Sáng dậy, cô ấy vẫn tươi vui, trò chuyện cùng các con nhưng tuyệt nhiên không nói và không nhìn tôi một lần. Tôi có hỏi gì, nói gì thì cô ấy chỉ đáp lại cho có và không để các con thắc mắc chứ không nhiệt tình, vui vẻ như mọi khi. Rồi tin nhắn, điện thoại của tôi gọi đến cô ấy cũng chỉ trả lời vẻn vẹn rằng đang bận. Vợ tôi không còn sắp quần áo, tài liệu cho tôi đi công tác hay đi làm nữa. Cũng không còn có chuyện cô ấy ngồi chờ tôi cả tiếng để cùng về ăn cơm. Tôi thấy mình như một người thừa trong căn nhà vốn đầy ắp tiếng cười.

Tôi biết mọi chuyện là do tôi gây ra nhưng sự im lặng của vợ khiến tôi thực sự thấy khó chịu và bất an vô cùng, cứ như cô ấy sắp sửa làm chuyện gì ấy lớn lắm mà giấu tôi. Thế rồi, có một lần, tôi lấy hết can đảm à sự nhẫn nại để nói chuyện với vợ. Tôi hỏi cô ấy muốn thế nào thì cứ nói chứ tôi không chịu được sự im lặng này. Cô ấy chỉ cười nhạt rồi nói với tôi: “Anh muốn thế nào cũng được. Chúng ta vốn dĩ có cần quan tâm đến nhau để sống đâu mà anh phải bận tâm.”

Tôi biết cô ấy rất đau, tổn thương và trách móc tôi về chuyện vừa qua. Tôi đã dứt khoát với người tình và chuyên tâm về với gia đình để xin cô ấy tha thứ nhưng thực sự vẫn chưa khiến cô ấy thay đổi thái độ. Tôi lo sợ tội lỗi của tôi và sự im lặng của cô ấy sẽ phá nát mất gia đình tôi. Tôi thực sự không muốn xảy ra điều đó.

 

Theo Thế Giới Trẻ

Tin liên quan

Loading...