• Home|

Vợ ơi, chúng mình “tân hôn” được chưa?

26/09/2016

Anh không hiểu là chị đang rất lo lắng sao, lại còn giục giã chị. Chị tự dưng thấy tủi thân quá. Phải rồi, chị là đứa dở hơi 25 tuổi đầu rồi vẫn còn trinh trắng nên đêm tân hôn với lo sốt vó thế này đó

Anh chị yêu nhau 6 năm mới cưới, trong 6 năm đó thì kiên quyết giữ mình để dành trọn vẹn cho đêm tân hôn. Chị là người mang suy nghĩ cũ, tức là bằng mọi giá phải giữ cho được cái ngàn vàng tận đến lúc về nhà chồng. Anh thì chẳng bận tâm điều đó nhưng vì yêu chị nên giữ gìn cho chị dù nhiều lúc ở bên chị cũng khó mà làm chủ được bản thân.

Càng gần đến ngày cưới chị càng lo lắng, hồi hộp và không biết phải làm sao. Bạn bè khuyên chị nên xem phim để chuẩn bị trước tinh thần nhưng lần nào cứ định xem là chị lại đỏ mặt tía tai, tim đập thình thịch rồi bỏ cuộc. Chị xấu hổ, đến mức còn chẳng dám nhìn mặt anh vì cứ thấy anh là lại liên tưởng đến đêm sắp tới.

Tiệc cưới tàn, mọi người về hết, anh còn đang luýnh quýnh với vài người bạn. Chị ngồi một mình trong phòng, hết đứng lên lại ngồi xuống, cảm giác muốn bỏ chạy, cảm giác muốn khóa luôn cái cửa kia vào rồi giả vờ ngủ say như chết để không phải ra mở. Nhưng chị không muốn làm anh thất vọng, không muốn cái đêm đầu tiên quan trọng thế bị chị làm cho hỏng bét. Nhưng mà chị lo lắng lắm, chị không biết phải làm sao.

dem ten hon blogtin (1)

Cứ nghĩ đến đêm tân hôn là chị đỏ mặt tía tai (ảnh minh họa)

Nghe thấy tiếng bước chân, chị giật mình thon thót bèn chạy biến vào phòng tắm, khóa cửa lại rồi ngồi trong đấy.

– Em đang tắm à? – Tiếng anh vọng vào

– Dạ vâng – Chị lắp bắp trả lời

– Nhanh lên nhé em

– Làm gì vậy anh?

– Hỏi hay nhỉ! Việc quan trọng nhất trong ngày còn hỏi

Chị đỏ bừng mặt, sao anh cũng hăm hở vậy? Anh không hiểu là chị đang rất lo lắng sao, lại còn giục giã chị. Chị tự dưng thấy tủi thân quá. Phải rồi, chị là đứa dở hơi 25 tuổi đầu rồi vẫn còn trinh trắng nên đêm tân hôn với lo sốt vó thế này đó. Chị bực mình đấm đấm vào không khí cho hả giận. Thôi, đàn ông mà, ai chẳng thế.

Nói rồi chị bước ra thì thấy anh đang nằm khểnh trên giường, trên người còn độc cái quần đùi.

– Lên đây với anh nào.

– Anh để từ từ chứ… Mà sao chưa gì đã… Anh không biết tạo không khí à?

– Không khí á? Em không thở được à? Phòng này thiếu oxi à?

– Anh đừng có đùa nữa. Thôi anh tắt đèn đi

– Hả? Sao lại tắt đèn?

– Em ngại lắm, không được bật đèn đâu

– Nhưng mà tắt đèn thì sao mà làm được? Phải ánh sáng chan hòa còn nhìn cho kĩ không nhầm chứ

– Nhầm.. nhầm.. là nhầm thế nào? Sao lại nhầm được??

– Dễ nhầm lắm em không biết à? Bao nhiêu như thế mà

– Bao.. bao nhiêu cái gì cơ? – Chị càng nghe càng choáng váng

dem ten hon blogtin (2)

“Nhưng mà tắt đèn thì sao mà làm được? Phải ánh sáng chan hòa còn nhìn cho kĩ không nhầm chứ” (ảnh minh họa)

Anh vừa nói vừa với tay xuống giường khuân lên hộp quà trái tim rồi đặt cái phịch trên giường.

– Nãy giờ em biết là anh đang nói về chuyện đếm phong bì chứ?

Mặt chị tối đen, quạ bay đầy đầu còn anh thì như đang nín cười khổ sở lắm.

– Việc quan trọng của anh đây à?

– Sao? Thế em có việc khác quan trọng hơn à? Thế anh làm cái việc quan trọng hơn đó trước cũng được!

Chị lườm anh đến cháy sém mặt mày rồi hùng hổ nhảy lên giường đạp anh một cái. Anh lúc này mới phì cười, nằm ôm bụng cười lăn lộn. Chị đánh anh thêm vài phát, mặt lại đỏ tưng bừng như mặt trời. Anh thấy chị dễ thương ghê, thôi không cười nữa mà ôm vợ vào lòng. Anh biết thừa chị lo lắng cho chuyện này lắm nên mới tìm cách làm bầu không khí bớt ngượng ngùng. Mà chị cứ nghĩ chỉ mình chị bối rối thôi sao, anh cũng bối rối lắm mà, cả tối qua anh trằn trọc không ngủ được cũng vì thế đó.

– Vợ ơi – Anh đưa tay vuốt tóc chị: Thế vợ chồng mình tân hôn được chưa?

Nguồn: SƯu Tầm

Tin liên quan

Loading...