• Home|

Vừa giận nhau 3 ngày, cứ tưởng anh gọi điện làm hòa, té ra là mời cưới

14/08/2016

Giận nhau được 3 ngày, tôi cứ nghĩ cũng như mọi lần, tôi còn chẳng thèm liên lạc hay gọi lấy một cú điện thoại cho anh. Tôi nghĩ rằng, rồi anh sẽ nghĩ lại và qua về xin lỗi tôi thôi, việc gì mà phải vội

Tôi và anh yêu nhau đã được 3 năm rồi, cả hai người đều tính chuyện ra năm thì cưới. Hai nhà đều biết chuyện và động viên chúng tôi rất nhiều vì chưa có điều kiện để làm đám cưới ngay được. Anh là một người hiền lành, chất phác, hơi cục tính những rất thương tôi. Xét về mọi thứ, anh là người có thể lấy làm chồng.

Chuyện tình của chúng tôi cứ thế thôi, phẳng lặng và không hay xảy ra xô xát cho lắm. Tính tôi thì đành hanh, mỗi khi giận nhau đều là anh chủ động làm hòa, tôi thì mặc kệ, thích giận thì giận, không mất đi đâu được mà sợ.

Nói về việc này, tôi cảm thấy tình yêu 3 năm của chúng tôi ngày càng nhạt nhẽo. Nói thế nào nhỉ…rằng những ai đã từng yêu nhau một thời gian dài sẽ hiểu được trường hợp này. Kiểu như có cũng được, không có cũng được, mọi việc cứ như một điều tự nhiên phải thế. Vậy nên, tôi mới không nghĩ rằng mình mất đi người yêu trong hoàn cảnh này.

Chuyện là cách đây 1 tháng, chúng tôi cãi nhau chỉ vì việc anh thường giúp một chị cùng công ty mỗi khi chị ấy nhờ việc gì đó. Ừ, thì ai nhờ mà anh chẳng giúp, anh tốt bụng mà, nhưng sao cứ lần nào cũng là chị ấy. Đặc biệt, hôm ấy lúc tôi dò hỏi anh còn nói dối một vòng quanh, đến lúc tra ra anh mới bảo là sợ tôi ghen tuông này nọ.

vua-gian-nhau-3-ngay-cu-tuong-anh-goi-dien-lam-hoa-te-ra-la-moi-cuoi2-blogtamsuvn

Tôi và anh yêu nhau đã được 3 năm rồi, cả hai người đều tính chuyện ra năm thì cưới. (Ảnh minh họa)

Tôi thật ra không phải là một người quá hẹp hòi, cũng chẳng rảnh để đi bắt bẻ anh hết lần này đến lượt khác. Vậy nhưng, cái giác quan thứ 6 đã cho tôi biết rằng đây không phải là chị đồng nghiệp bình thường như bao người khác. Tôi biết rằng người yêu của mình ở cơ quan được rất nhiều người yêu quý, bởi anh vốn nhiệt tình và không để ai phật ý bao giờ. Nhưng việc ấy không đồng nghĩa là suốt ngày giúp đỡ một cô đồng nghiệp mà phải nói dối tôi nhiều như vậy.

Giận nhau được 3 ngày, tôi cứ nghĩ cũng như mọi lần, tôi còn chẳng thèm liên lạc hay gọi lấy một cú điện thoại cho anh. Tôi nghĩ rằng, rồi anh sẽ nghĩ lại và quay về xin lỗi tôi thôi, việc gì mà phải vội.

Đến ngày thứ 3, đúng hôm cuối tuần đang ngủ nướng ở trên nhà, mẹ gọi tôi xuống tiếp anh với vẻ mặt nghiêm trọng lắm. Mẹ thông báo, anh đi cùng một người con gái đến nhà tôi. Mẹ dù không biết chuyện chúng tôi cãi nhau, nhưng cũng lấy làm lạ vì anh không lên phòng gọi tôi như mọi lần nên nghĩ có việc chẳng lành mới tất tả lên giục tôi xuống.

vua-gian-nhau-3-ngay-cu-tuong-anh-goi-dien-lam-hoa-te-ra-la-moi-cuoi-blogtamsuvn1

Đến ngày thứ 3, đúng hôm cuối tuần đang ngủ nướng ở trên nhà, mẹ gọi tôi xuống tiếp anh với vẻ mặt nghiêm trọng lắm. (Ảnh minh họa)

Tôi kiểm tra điện thoại, thấy anh gọi 8 cuộc gọi nhỡ, cứ nghĩ anh gọi điện làm hòa nên tôi để chế độ im lặng không bắt máy, vậy mà anh còn đến tận cửa gọi! Xuống nhà, tôi thấy anh đứng ngồi không yên, tôi vẫn giữ bộ dạng lạnh lùng, vậy nhưng thấy chị đồng nghiệp ngồi cùng, tôi biết, có điều gì đó kinh khủng sắp xảy ra. Anh nhìn tôi rồi lắp bắp nói:

– Anh, cháu,..cháu đến cùng vợ sắp cưới của mình mời gia đình ta đi cưới…

Mẹ tôi trợn tròn mắt hỏi:

– Con bảo, con mời cưới ai?

Anh ta nói:

– Cưới cháu ạ, cháu cùng vợ cháu đây…

Anh ta vừa nói xong, mẹ tôi ôm đầu rồi ngất xỉu. Tôi cuống lên vừa dìu mẹ vừa khóc, đuổi hai con người ấy ra ngay khỏi nhà mình. Anh luống cuống muốn đỡ mẹ, lại bị tôi đuổi đi, cuối cùng chị kia lôi anh ra về.

Chuyện về sau còn rất dài, nhưng kết cục vẫn là hai người ấy lấy nhau còn mình tôi ở lại. Tôi vẫn chưa thực sự hiểu được chuyện gì đang xảy ra, cứ ngỡ tất cả là trò đùa, vậy mà sao trò đùa này khiến tôi đau không thở nổi…

Thúy Hằng/Theo Một thế giới

Tin liên quan

Loading...